Lục Châu nhìn thấy sự ăn năn hối hận trong mắt Diệp Thiên Tâm.
Đáng tiếc đã muộn.
Diệp Thiên Tâm còn tưởng là sư phụ đến thăm mình, trong lòng nàng còn thầm vui sướng.
Nhưng mà…
Giọng Lục Châu rất đạm mạc. “Bản toạ có chuyện muốn hỏi ngươi, ngươi chỉ cần trả lời là được.”
“Làm sao ngươi biết được hồ sơ vụ án trong cung?”
“Có một số tỷ muội trong Diễn Nguyệt Cung là nữ thị vệ trong cung. Bọn họ quen thuộc quy củ và địa hình trong đó, tiến hành chuẩn bị cho việc đột nhập, tốn mất năm năm mới lấy được hồ sơ vụ án.” Diệp Thiên Tâm nói.
Trông nàng nói thì đơn giản nhưng thực chất lại hao phí mất năm năm mới lấy được hồ sơ vụ án, đúng là đã dốc hết vốn liếng.
Diệp Thiên Tâm tiếp tục kể: “Có lẽ vụ án đồ sát toàn bộ Ngư Long thôn chỉ là việc nhỏ trong mắt các đại nhân vật trong cung… nhưng toàn Ngư Long thôn có tất cả mấy trăm nhân khẩu đều bị…”
Vừa nhắc tới chuyện này, nàng lại cảm thấy kích động.
Lục Châu đạm mạc nói: “Cho nên đây chính là lý do ngươi ghi hận bản toạ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



