Hắn muốn luyện hoá vũ khí của người đã chết.
Với tư cách là thủ lĩnh hắc kỵ, Phạm Tu Văn đương nhiên vô cùng tức giận.
Nhưng bại tướng dưới tay nào có quyền lên tiếng.
Nếu chuyện này xảy ra ở danh môn chính đạo thì hắn còn có thể nhục mạ bọn họ mấy câu, nhưng nơi đây là Ma Thiên Các. Cho dù Minh Thế Nhân rút gân lóc xương Trần Trung Hạc hắn cũng không nói được gì.
Phạm Tu Văn chỉ có thể trừng mắt nhìn đám người này, cố gắng điều động nguyên khí lần nữa nhưng đan điền vẫn rỗng tuếch như trước.
Phạm Tu Văn cũng được xem là người có kiến thức rộng rãi, từ Nam chí Bắc có hàng trăm môn phái tu hành, loại công pháp hay chiêu thức gì hắn cũng đã từng thấy qua, nhưng một chiêu Lồng Giam Trói Buộc này là hắn lần đầu tiên nhìn thấy. Đối với những thứ không biết con người ta thường khó nảy sinh lòng kháng cự.
Sau đó lại cung cung kính kính lùi về một bên.
Vũ khí thiên giai quá mức thưa thớt, rất nhiều tu hành giả cả đời đều không thể đạt được. Hơn nữa nếu tu vi không đạt tới Nguyên Thần cảnh thì dù có vũ khí thiên giai cũng không dám tuỳ tiện lấy ra. Thiên giai tuy mạnh nhưng muốn dựa vào nó để vượt cấp chiến đấu là chuyện cực kỳ khó khăn.
Có được một thanh vũ khí địa giai đã là rất tốt rồi. Qua một thời gian nữa hắn sẽ rèn luyện nó thêm vài lần để nó trở thành thiên giai. Chỉ là muốn luyện hoá một vũ khí đã nhận chủ là chuyện có độ khó cực cao, không tốn mấy chục năm thì không được. Nhưng nếu đem so sánh với giá trị của vũ khí thì rất nhiều tu hành giả đều sẽ nguyện ý làm vậy.
Lục Châu nhấc thanh đoản đao lên, dò xét một lúc.
Tạo hình của đoản đao không được xinh đẹp cho lắm, nếu không nói là khá xấu.
Tay trái Lục Châu nâng lên, Vị Danh Kiếm lặng yên xuất hiện trong lòng bàn tay, chém về phía thanh đao kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-49280.png&w=256&q=75)


