Tuy ngoài mặt Lục Châu không thể hiện thái độ nhưng trong lòng lại rất hài lòng.
Tên đồ đệ Đoan Mộc Sinh này tuy không thông minh bằng Minh Thế Nhân nhưng tâm lại ngay thẳng.
Từ khi hắn bức lui thập đại cao thủ, độ trung thành của Đoan Mộc Sinh vẫn luôn ổn định, chưa từng có lúc dao động. So với ác đồ như Minh Thế Nhân và Chiêu Nguyệt thì Lục Châu lại càng thưởng thức Đoan Mộc Sinh hơn.
So sánh về tu vi thì Đoan Mộc Sinh thắng cả Minh Thế Nhân, nhưng trong trận chiến lúc trước ở Kim Đình Sơn, Minh Thế Nhân nhân hoạ đắc phúc nên đột phá Thanh Mộc Tâm Pháp.
Tuy Đoan Mộc Sinh đột phá cảnh giới muộn hơn, nhưng cũng là hợp tình hợp lý.
Thật ra hắn cũng không quá lo lắng chuyện tu vi của Tiểu Diên Nhi… Nàng là người nhập môn trễ nhất, tu vi lại tiến bộ nhanh nhất, ngay cả đại đệ tử Chu Kỷ Phong của Thiên Kiếm Môn cũng tự thẹn không bằng.
Không bao lâu sau.
Đoan Mộc Sinh tinh thần phấn chấn bước vào điện.
Trên người hắn vẫn mang theo dây xích, không ngừng phát ra âm thanh leng keng.
Đi ở đằng sau còn có Chu Kỷ Phong đầy mặt sùng bái và ao ước.
Phan Trọng cũng hệt như thế.
Từ lúc hai người gia nhập Kim Đình Sơn, tuy thường bị mấy tên đồ đệ ức hiếp nhưng về tổng thể thì bọn họ rất thoả mãn với trạng thái hiện tại. Ít nhất mỗi ngày bọn họ đều có thể chuyên tâm tu luyện, không bận tâm mấy chuyện tranh quyền đoạt thế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


