Không khí yên tĩnh đến mức ngượng ngùng, Phó Tề đành phải lên tiếng giải thích: “Bắt đầu từ hôm nay Tiểu Dữu sẽ đến công ty làm việc, trong thời gian làm việc khó tránh khỏi chạm mặt A Tranh, gọi thân thiết quá sẽ khiến người ta bàn tán, sau này cứ gọi là Chủ tịch Phó đi.”
Phó Tề cũng biết đoạn giải thích này của mình quá gượng gạo, nhưng hiện tại ông chỉ có thể nghĩ ra lời giải thích này.
Tô Dữu cũng rất phối hợp gật đầu: “Vâng, Chủ tịch Phó.”
Phó Tranh vẫn khinh thường không thèm liếc cô một cái.
Nhưng nếu cô ấy chủ động nhắc đến chuyện này, Phó Tranh lại nói không cần, vậy Tô Dữu chẳng phải sẽ rất ngượng ngùng sao.
Nghĩ như vậy, Tô Chiêu Chiêu lập tức rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, không biết có nên mở miệng hay không.
Tô Dữu nhìn ra sự rối rắm của cô ấy, gắp thức ăn cho cô ấy: “Cái này ngon lắm, nếm thử xem.”
Tô Chiêu Chiêu vừa cảm kích vừa tự trách, có phải vì sự xuất hiện của cô ấy, Phó Tranh mới đối xử với Tô Dữu như vậy.
Phó Tề gắp thức ăn cho Tô Lộ, ôn tồn dặn dò hai người: “Người trong công ty không biết thân phận của hai đứa, phân bổ vị trí công việc ngẫu nhiên. Tiểu Dữu ở tổ thiết kế 1, Chiêu Chiêu ở tổ thiết kế 2. Thể hiện cho tốt, có gì không hiểu thì hỏi tiền bối, tranh thủ sớm ngày vào bộ phận thiết kế.”
Nói là phân bổ ngẫu nhiên, thực chất là Phó Tề cố ý sắp xếp. Ông hiểu rõ tính cách của Tô Dữu hơn vợ mình, nên không dám để cô và con gái ruột ở cùng một chỗ.
“Yên tâm đi ba, con và Chiêu Chiêu sẽ cố gắng.” Tô Dữu chưa lập tức rời khỏi Phó gia chính là vì nhắm vào điểm này. Bản thân cô cũng học chuyên ngành thiết kế, muốn mượn công ty của Phó gia để đứng vững trong giới trước, như vậy sau này rời khỏi Phó gia cũng có thể tự dựa vào bản thân sống một cuộc đời tự do tự tại.
Phó Tranh cười khẩy một tiếng đầy ẩn ý, anh không rõ thực lực thiết kế của Tô Chiêu Chiêu, nhưng đối với thực lực thiết kế của Tô Dữu thì rõ như lòng bàn tay.
Bởi vì tác phẩm tốt nghiệp năm đó của Tô Dữu là bỏ tiền ra mua, sau đó còn bị các trường khác tố cáo. Ồn ào đến mức Phó gia phải đích thân ra tay dẹp yên trò hề này, làm mất hết thể diện của Phó gia.
Tô Dữu âm thầm nghiến răng, vừa phải thôi ông anh. Mặc dù biết Phó Tranh có thành kiến với "Tô Dữu" là chuyện bình thường, nhưng bây giờ người phải đối mặt với ác ý của anh là Tô Dữu cô đây, cô không thích gánh tội thay người khác đâu.
Phó Tề đá Phó Tranh một cái dưới gầm bàn, không phải là ra mặt vì Tô Dữu, chỉ là không muốn vợ lại rơi vào tâm trạng buồn bã.
Phó Tranh đặt đũa xuống đứng dậy: “Em ăn no rồi, anh cả chị dâu cứ từ từ dùng.”
Phó Tề vỗ vỗ mu bàn tay vợ an ủi: “Anh đi nói chuyện với chú ấy về việc công ty, em ăn trước đi, lát nữa anh quay lại.”
Ông đi theo bước chân của Phó Tranh ra đến cửa, nghiêm giọng nói: “A Tranh, em đứng lại!”
Khuôn mặt tuấn mỹ ngông cuồng của Phó Tranh lộ ra chút mất kiên nhẫn, nhưng dẫu sao quyền huynh thế phụ, anh vẫn dừng bước.
“Em thừa biết chị dâu em sẽ suy nghĩ nhiều, còn cố ý tỏ ra ghét bỏ khiến cô ấy không thoải mái!”
“Em không có ý làm chị dâu không thoải mái, em chỉ cảm thấy Tô Dữu không thích hợp ở lại nhà chúng ta.”
Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, chuyện tối qua có một sẽ có hai, Phó Tranh không muốn mỗi ngày mở tủ quần áo đều như mở hộp mù.
Giọng Phó Tề dịu lại: “Anh biết chuyện tối qua khiến em không vui, anh chẳng phải cũng đã hứa với em sẽ sớm đưa Tô Dữu đi rồi sao?”
“Tại sao không phải là bây giờ? Chị dâu không nỡ để cô ta đi là vì chưa phát hiện ra bộ mặt thật của cô ta, anh nói những chuyện này cho chị dâu biết, chị ấy chẳng phải sẽ nỡ sao?” Phó Tranh cảm thấy đây là cách giải quyết chuyện này nhanh nhất.
“Nhưng như vậy chị dâu em sẽ rất buồn.”
Dù sao cũng là đứa trẻ mình nuôi lớn, cho dù không có quan hệ huyết thống, trong lòng cũng khó tránh khỏi không nỡ.
Hơn nữa, với tính cách của Tô Lộ, sau khi biết những chuyện này chắc chắn sẽ tự trách, cảm thấy là do mình không dạy dỗ Tô Dữu đàng hoàng, mới khiến cô làm ra những chuyện này.
Phó Tề không nỡ để cô suy nghĩ lung tung, mới hoãn việc xử lý chuyện này lại, tìm kiếm thời cơ thích hợp để đưa Tô Dữu rời đi.
Phó Tranh có chút cạn lời, anh rất kính trọng Tô Lộ, nhưng đôi khi thực sự không thể hiểu nổi tư duy của bà, cũng không thể hiểu nổi tư duy hiện tại của Phó Tề: “Anh, lúc anh xử lý những chuyện khác đâu có như vậy.”
Là Phó Tề dạy anh làm việc phải sấm rền gió cuốn, quyết đoán dứt khoát.
Phó Tề lại nói ra câu danh ngôn kinh điển của mình: “Đợi sau này em có người mình thích em sẽ hiểu.”
Mặc kệ người khác nghĩ gì, ông không nỡ để vợ nhíu mày một cái, rơi một giọt nước mắt, nên mới muốn tạm thời kéo dài chuyện này, tìm kiếm thời cơ thích hợp đưa Tô Dữu rời đi.
Phó Tranh cạn lời, có người mình thích sẽ trở nên ngay cả chuyện đơn giản như vậy cũng xử lý không xong sao?
May mà anh không có, và tốt nhất là đừng có.
——
“Hắt xì!” Tô Dữu hắt hơi một cái rõ to trên xe.
Tô Chiêu Chiêu lập tức đưa khăn giấy: “Lạnh lắm sao? Mặc áo khoác của em được không?”
“Không lạnh, chắc là bụi bay vào mũi thôi. Cảm ơn nhé.” Tô Dữu nhận lấy khăn giấy trên tay Tô Chiêu Chiêu.
“Vâng, vâng, vậy chị lạnh thì nói với em nhé.” Tô Chiêu Chiêu hai tay đan chéo đặt trên đầu gối, đầu cúi gầm xuống, cơ thể áp sát vào cửa xe, cố gắng chiếm ít không gian nhất có thể.
Tô Dữu thầm thở dài trong lòng, lúc mới đọc truyện cô cũng rất phản cảm với tính cách khúm núm của Tô Chiêu Chiêu. Nhưng sau này tìm hiểu lịch sử trưởng thành của nhân vật này lại không khỏi đau lòng, từ nhỏ đã lưu lạc khắp nơi, không có ai để nương tựa, bây giờ vẫn có thể dùng thiện ý lớn nhất để đối mặt với thế giới này thực sự rất đáng quý.
Lớn lên trong cùng hoàn cảnh, Tô Dữu chỉ muốn nhét ô vào mông kẻ thù rồi mở ra liên tục, sau đó cho nổ tung cái thế giới coi cô như chó này.
“Lúc ở cạnh chị không cần quá căng thẳng. Chị lấy vòng một 36D của chị ra thề, chị thực sự rất chào đón em về nhà.” Tô Dữu vẻ mặt nghiêm túc nói.
Tô Chiêu Chiêu trước tiên là ngẩn người, sau đó liếc nhìn bộ ngực căng đầy của cô, khuôn mặt trắng trẻo hơi ửng đỏ.
Tô Dữu chủ động thể hiện thiện ý đã tiếp cho Tô Chiêu Chiêu vài phần dũng khí, cô ấy lấy từ trong túi ra một bản phác thảo thiết kế, hai tay đưa cho Tô Dữu.
“Chị ơi, trong này có kiểu dáng chị thích không? Nếu chị đều thích, em sẽ hoàn thiện chi tiết rồi tặng hết cho chị!”
Tô Dữu kinh ngạc nhận lấy bản thiết kế: “Bản thảo trước đây của em sao?”
“Không phải, là bản thảo tối qua. Chị chuẩn bị quà cho em, em cũng muốn tặng quà cho chị.” Tô Chiêu Chiêu thấp thỏm chờ đợi phản ứng của Tô Dữu, không biết Tô Dữu có chê bai hay không.
Tô Dữu xem xét tỉ mỉ, kinh ngạc thốt lên: “Em cũng lợi hại quá đi, một đêm mà đã thiết kế ra được bản thảo thế này, không hổ là nữ chính tiểu thuyết.”
“Hả?” Tô Chiêu Chiêu ngơ ngác nhìn cô.
“Ý chị là, em lợi hại giống như nữ chính cuốn tiểu thuyết mấy hôm trước chị đọc vậy, tương lai chắc chắn là nhà thiết kế hàng đầu!”
Mặt Tô Chiêu Chiêu đỏ bừng lên, tim đập to đến mức cô ấy cũng có thể nghe thấy tiếng vang.
Lần đầu tiên có người khen cô ấy như vậy, chị ơi thật tốt.
( Bà Chiêu Chiêu luôn thích lẽo đẽo theo sau nữ 9 nên gọi chị ơi,chị ơi cho thân mật nhaa)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)