Hai ngày này Lục Mị cũng tới đình viện hai lần, nhìn thấy bộ dáng phóng điện của Lục Mị, Lục Lâm Thiên có chút không chịu đựng nổi, Lục Mị này đúng là hồng nhan họa thủy.
Lục Lâm Thiên từ trong miệng Lục Vô Song biết được, Lục Vô Song ban đầu ở Thiên Bảo Môn gặp được Vương Lương cùng Dương Mạn sẽ cùng tiến tới Vân Dương Tông, lần trước ba người các nàng cũng chỉ trở về thăm nhà mà thôi, hết kỳ nghỉ nên cũng phải quay về Vân Dương Tông.
Ngày mai chính là thời gian tiến tới Vân Dương Tông, vào đêm nay, Lục Lâm Thiên khoanh chân trên giường, ý định nghỉ ngơi một chút, lập tức bắt đầu chậm rãi điều tức, một lát sau quanh người có hào quang sáng ngời bao phủ.
Đêm khuya, một giọng yếu ớt ngoài cửa truyền vào trong tai Lục Lâm Thiên, tiếng bước chân cực nhỏ, nếu không phải Lục Lâm Thiên đang điều tức, giác quan toàn thân tiến vào trạng thái thanh minh, nếu không cũng khó có thể phát hiện.
– Muộn như vậy còn có ai ở bên ngoài?
Lục Lâm Thiên mở hai mắt ra, thần sắc mang theo một tia nghi hoặc, đã hơn nửa đêm, tại sao có thể có người đi tới bên ngoài đình viện của mình.
– Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì?
Thần sắc Lục Lâm Thiên nghi hoặc nhìn qua hậu viện, lập tức đứng dậy nhảy ra khỏi cửa sổ, trong mắt bắn ra tinh quang, một thân ảnh màu đen lóe lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
