Rời khỏi Sơn mạch Vụ Đô, nhìn rừng núi mênh mông vô bờ, Lục Lâm Thiên khẽ thở dài, kêu Tiểu Long chui vào ống tay áo.
Lục Lâm Thiên đi vào dãy kiến trúc liên miên. Nơi này khá giống trấn Thanh Vân, người đến người đi tấp nập trên đường rất náo nhiệt, nhìn thoáng qua cách ăn mặc khác nhau, có đủ mọi loại người.
Lục Lâm Thiên hỏi Lục Tâm Đồng:
– Tâm Đồng muốn ăn gì?
Lục Tâm Đồng hào hứng kêu nhiều món, cười tươi rói, tò mò với bất cứ thứ gì.
Lục Lâm Thiên nhìn vẻ mặt mặt thỏa mãn của Lục Tâm Đồng, hắn cũng thấy lòng tràn đầy vui vẻ, cảm giác như trải qua tuổi thơ. Lúc nhỏ Lục Lâm Thiên bơ vơ, hắn sẽ không để Lục Tâm Đồng gặp chuyện tương tự. Lục Lâm Thiên quyết tâm chăm sóc Lục Tâm Đồng thật tốt, cho tiểu cô nương tuổi thơ ấm áp vui vẻ.
Tiểu nhị bưng đồ ăn lên, Lục Tâm Đồng nhai ngồm ngoàm.
Ăn xong tính tiền, bữa cơm này mất hai kim tệ, quá mắc, trong vùng biên giới sơn mạch này giá tiền thế là hơi đắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


