Lục Lâm Thiên nhìn Diệp Mỹ rồi nói.
– Chưởng môn, những lời này của người cũng không thể tùy tiện nói ra nha. Ta là người của Phi Linh môn chứ không phải là người của chưởng môn, nếu nói như vậy, sợ rằng chưởng môn sẽ bị mấy vị phu nhân xử lý a.
Diệp Mỹ nhìn Lục Lâm Thiên rồi nói.
– Chuyện này…
Lục Lâm Thiên ngượng ngùng nở nụ cười tà dị nói:
– Diệp Phó đường chủ dù sao cũng là một mỹ nữ vạn dặm khó thấy, sợ rằng người theo đuổi cũng không ít nha. Nếu như làm người của ta quả thực có chút ủy khuất rồi.
Lục Lâm Thiên nói xong lập tức mỉm cười.
Khanh Khách.
Diệp Mỹ nhìn nam tử trước mắt, một lát sau tiếng cười như chuông bạc vang lên:
– Thuộc hạ tự biết không xứng với chưởng môn, có thể theo bên người chưởng môn cũng đủ rồi.
Trên ngọn núi, bầu không khí lập tức có chút xấu hổ, trong sự xấu hổ còn có chút mờ ám khiến cho hai người lập tức có chút câu nệ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
