– Ngươi mà cũng dám gọi là Hắc báo tử sao? Nhiều nhất chỉ là túy miêu mà thôi.
Lục Lâm Thiên khẽ quát một tiếng. Hắn đã sớm quan sát thực lực đám người chung qua. Người chỉ có thể uống rượu bên ngoài bản thân đều là kẻ không có thực lực tốt. Tuyệt đại bộ phận đều chỉ là vũđồ mà thôi. Loại thực lực này, Lục Lâm Thiên tự nhiên là không để vào mắt.
Nghe tiếng gió rít gào, sắc mặt hán tử kia biến đổi. Cảm giác say lúc này đã hoàn toàn biến mất. Hắn vốn cho rằng tiểu tử xấu xa này dễ ức hϊếp, hiện tại mới biết đối phương không ngờ lại là một cường giả.
Phanh!
Một thanh âm bạo liệt vang vọng chung quanh, ở trung tâm chưởng ấn kình khí ầm ầm va chạm. Thân thể đại hán kia thoáng chốc lảo đảo rồi ngã xuống đất, trong miệng phun ra một ngụm máu, kình khí tiết ra ngoài gián tiếp khiến cho mặt đất tạo thành một cái khe. Đám người chung quanh tức thì cả kinh, thật không ngờ một thiếu niên nhìn có vẻ nhu nhược lại có thực lực cường đại như vậy. Hắc báo tử dù gì cũng là nhất trọng vũsĩ a.
– Tiểu tử, ngươi thật to gan.
Một đám hán tử mặc hắc y đứng dậy, xem ra đây hẳn là người cùng một đoàn đội.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


