Xùy.
Lục Lâm Thiên lại đánh giá chung quanh, nhưng lại không có gì thay đổi cả, tất cả hiện tượng vừa rồi xảy ra, Lục Lâm Thiên cũng không hiểu gì cả.
– Chờ năm ngàn năm, rốt cuộc cũng chờ có người tới đây.
Thời điểm này thây khô trên giường động đậy, đầu hơi động một chút, hai tay vén mái tóc dài ra, lộ ra gương mặt khô héo khủng bố, hai hốc mắt hõm sâu mở ra, giờ phút này ánh sáng sáng ngời hữu thần.
– Ngươi là ai, ngươi không chết.
Lục Lâm Thiên kinh ngạc nói ra, cảnh quỷ dị nà làm cho Lục Lâm Thiên sởn hết cả gai ốc, thân hình không tự chủ được lui ra sau.
– Chết, xem như chết rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


