Tiểu Bảo Châu nhíu đôi lông mày lưa thưa của mình nói: “Con sẽ cố gắng hết sức.”
Thích Ngọc Tú nhìn bộ dáng nghiêm túc của con gái, cười nhéo mũi cô bé một cái: “Con đã hứa rồi đó nha.”
Nói xong, cô lại quay đầu lại nói: “Lần này chỉ có thể làm quần áo cho một mình Bảo Châu thôi, hai đứa đều không được. Hai đứa cũng thấy đấy, Bảo Châu chỉ còn một bộ quần áo, tắm rửa xong không có đồ để mặc.”
“Mẹ, chúng con biết mà.” Bảo Sơn không đợi mẹ nói xong, vội vàng mở miệng.
Thích Ngọc Tú cười xoa xoa đầu của cậu rồi nói: “Mẹ phải nói rõ ràng cho hai đứa hiểu, mẹ không phải bất công với hai đứa đâu.”
Thích Ngọc Tú lại dặn dò vài câu, sau đó cả nhà mới tắt đèn dầu hoả nghỉ ngơi. Tuy rằng làm việc cả ngày rất mệt, nhưng Thích Ngọc Tú vẫn không được ngủ, cô không phải lo lắng vì hai đứa nhỏ nhà mình. Hai đứa nhỏ nhà cô, một đứa trầm ổn, một đứa quyết đoán, đều rất thông minh.
Cô lo lắng chính là chính sách mới lần này, tại sao lại triển khai gấp gáp như vậy.
Dù sao Thích Ngọc Tú vẫn có cảm giác đây không phải là chuyện tốt.
Cho dù cô không được học hành nhiều, cũng không hiểu biết rộng, nhưng vẫn nhìn ra được một vài điểm lạ lùng trong đó.
“Haizzz.”
Tiểu Bảo Châu lăn vào lòng mẹ, nhỏ giọng thì thầm: “Mẹ ơi, mẹ làm sao vậy?”
Bàn tay nhỏ vỗ vào cánh tay Thích Ngọc Tú, cảm thấy vô cùng ấm áp, lại thân thiết nói: “Mẹ không cần lo lắng đâu, con cùng anh Bảo Sơn có thể xử lý mà.”
Thích Ngọc Tú không giải thích, trở tay vỗ nhẹ vào người con gái nói: “Ngủ đi, sáng mai cho mấy đứa mỗi người một quả trứng gà.”
Đôi mắt của Tiểu Bảo Châu lập tức phát sáng, trong đêm tối nhìn như hai hòn ngọc long lanh, cô bé kích động nói: “Cho chúng con ăn sao? Thật vậy chăng?”
Thích Ngọc Tú dở khóc dở cười, lại có điểm chua xót, nói một cách chắc chắn: “Ừ, sáng mai mẹ sẽ cho, ba đứa mỗi đứa một quả.”
Tiểu Bảo Châu ôm chăn lăn vòng vòng: “Quá tuyệt vời. Quá tuyệt vời!”
“Con mèo nhỏ ham ăn.”
Con mèo nhỏ ham ăn lại ôm mẹ rồi nói: “Không ăn sẽ bị ốm đó. Con phải thực khoẻ mạnh.”
Cũng có lý!
Thích Ngọc Tú bật cười.
Tiểu Bảo Châu lại vội vàng nói: “Con chia cho mẹ một nửa.”
Lúc này Bảo Sơn nhanh nhẹn mở miệng: “Con cũng chia cho mẹ một nửa.”
Tiểu Bảo Nhạc bập bẹ lên tiếng: “Con…con cũng chia.”
Hoá ra mấy đứa nhóc con này vẫn chưa ngủ.
Thích Ngọc Tú cười sảng khoái nói: “Vậy không phải phần của mẹ sẽ nhiều hơn mấy đứa hay sao?”
“Mẹ vốn dĩ nên ăn nhiều mà! Bởi vì mẹ làm việc vất vả hơn chúng con.” Tiểu Bảo Châu hiểu chuyện nói.
Thích Ngọc Tú: “Ngoan. Thôi mấy đứa nhanh ngủ đi.”
“Vâng ạ.” Mấy đứa nhỏ đồng thanh hô, thời điểm Thích Ngọc Tú ngủ, trên môi còn vương nụ cười tươi thật tươi…..
Sáng sớm ngày hôm sau, Thích Ngọc Tú đúng hẹn chia cho mỗi đứa một cái trứng gà. Tuy rằng muốn giữ lại nhưng mà không thể, phải đem ra ăn thôi. Tối hôm qua cô đã để ý rồi, mấy đứa nhỏ đều gầy yếu cả, cũng nhân cơ hội này bồi dưỡng cho chúng một ít.
Đừng nghĩ rằng mấy đứa chỉ được bồi dưỡng mỗi một quả trứng gà, nhưng thực tế là mấy đứa không mấy khi được ăn món đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


