Khương Minh Chi ngẩng đầu nhìn người đàn ông vừa rêu rao là mình chưa chơi bài bao giờ, nhất thời cảm xúc khá là phức tạp.
Anh giai răng trắng lắc đầu không thể tin nổi nhìn đống chip thắng được, sau đó nhìn người đàn ông dù thắng vẫn luôn hờ hững như mây gió: “Đồng nghiệp, chắc chắn anh là một tay già đời.”
“Anh làm thế nào thế? Dạy tôi được không?!”
Lộ Khiêm nhìn lướt qua bàn đánh bạc và người da đen kích động phía đối diện: “Nếu anh không muốn biến thành kẻ lang thang ngủ dưới đường ống nước thì tốt nhất đừng lãng phí thời gian ở đây.”
Anh tự nhận hiếm khi đưa ra lời khuyên cho một người xa lạ.
Ở khu vực hợp pháp, khách sạn của Lộ thị cũng mở sòng bạc, với bọn anh mà nói thì khoản thu nhập mà sòng bạc mang lại, mỗi một bàn đánh bạc như máy in tiền vận chuyển không ngừng nghỉ suốt hai mươi tư giờ.
Người chơi vĩnh viễn luôn bị lỗ nhiều thắng ít, ở sòng bạc vĩnh viễn chỉ có người thắng tạm thời, không ai có thể ra ngoài an toàn trọn vẹn dưới sự thúc đẩy của dục v0ng, chỉ cần bạn tiếp tục chơi thì số tiền đó chỉ là tiền sòng bạc gửi tạm chỗ bạn mà thôi.
Người thắng cuối cùng luôn luôn là sòng bạc trung gian.
Người nhà họ Lộ hiểu rõ điều này, vì thế dù nhà mình mở sòng bạc nhưng không bao giờ nhìn thấy bóng dáng họ trước chiếu bạc.
“Ồ, được thôi.” Anh giai răng trắng chìa tay sang hai bên nhún vai, không biết có tiếp thu lời kiến nghị ấy không hay là cảm thấy người đàn ông này giấu riêng cho mình, dù sao người nào cũng nắm giữ kỹ thuật phát tài thì kỹ thuật ấy không thể gọi là kỹ thuật nữa.
Anh giai răng trắng không cảm thấy bị đối xử lạnh lùng chút nào, tiến đến trước mặt Khương Minh Chi đang cắm đầu dọn chip thắng được: “Anh giai đó ngầu thật đấy.”
“Nếu tôi đoán không sai thì chắc chắn mấy ngày nay hai người đã lên giường rồi, tôi rất tò mò, anh ta trên giường cũng ngầu lòi lạnh lùng thế này sao?”
Khương Minh Chi: “...”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)