Bảo vệ nhìn thấy công kích “hung hãn” và “tàn bạo” của vị khách nữ trước mặt.
So sánh với người tấn công rõ ràng ở thế yếu hơn thổi phì phò trừng mắt mà chẳng thể ra sức, người bị tấn công luôn miệng bảo “Tính mạng bị uy hiếp” lại trông có vẻ vô cùng bình tĩnh nhàn nhã.
Khung cảnh này nhất thời có chút buồn cười.
Bảo vệ dẫn đầu trao đổi ánh mắt với cấp dưới, sau đó ánh mắt dừng tại gương mặt đẹp trai trẻ tuổi của vị khách người châu Á, đánh giá một lát.
Từ trước tới nay Las Vegas là nơi hormone dồi dào, ở đây, nam nữ có chuyện gì cũng chẳng hề bất ngờ.
Có lẽ quý cô xinh đẹp này cũng không nhận ra, thậm chí ngay cả vị khách giàu sang này cũng không ý thức được, nhưng làm một bảo vệ có kinh nghiệm phong phú, anh ta dám khẳng định rằng bầu không khí giữa hai người họ đang trôi nổi mùi tán tỉnh vi diệu.
“Quý cô này, chúng tôi nhất định phải đưa ra nhắc nhở về hành vi nguy hiểm của cô.” Bảo vệ nhìn về phía Khương Minh Chi trước, sau đó chuyển sang Lộ Khiêm, “Hi vọng quý ngài đây không bị hoảng sợ.”
Khương Minh Chi lắc tay, nhìn về phía người đàn ông nào đó đi mất, thêm một lần bị kìm hãm cực đoan, thất bại trước nay chưa từng có.
...
“Tại sao tôi lại xui xẻo thế chứ, tại sao thế huhuhuhu...”
“Tôi đi đến đâu cũng không thuận lợi, tại sao tất cả mọi người đều tin tưởng tên đàn ông kinh tởm Tô Ngạn kia, tại sao tôi chạy ra nước ngoài rồi mà vẫn có đàn ông đối đầu với tôi huhuhu.”
Trong điện thoại, nếu lúc chiều Khương Minh Chi còn có sức phỉ nhổ điên cuồng với Tống Tinh thì bây giờ lại khóc lóc thở không ra hơi.
Tống Tinh nghe mà đau lòng, cô ấy vốn định đi cùng Khương Minh Chi, vé đặt xong cả rồi nhưng trước khi xuất phát bà ngoại cô ấy đột nhiên vào viện, Khương Minh Chi mới đi tới Las Vegas một mình.
Từ nhỏ đến lớn, Khương Minh Chi là một cô gái kiêu ngạo nhường nào chứ, vẻ ngoài và xuất thân đều quyết định hai mươi năm trước cô được mọi người xoay quanh như sao vây quanh trăng, nhưng khi bước vào giới giải trí, đụng phải việc bị phao tin đồn xấu có miệng mà không nói rõ được, đứng dưới luồng sáng bị mấy chục nghìn người kêu gào cút xuống, bây giờ muốn giải sầu nên đi tới nơi khác vẫn không thể thoát khỏi những lời đàm tiếu ấy, thậm chí còn bị người đàn ông xa lạ mắt cao hơn đầu chụp cho cái mũ lừa đảo trộm cắp.
“Mai bà ngoại tôi phẫu thuật, nếu không có vấn đề gì thì tôi sẽ bay đến với bà được không?” Tống Tinh dịu dàng an ủi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)