Khương Minh Chi nghe biết mất thứ gì thì hiểu ra vì sao mình bị liệt vào đối tượng tình nghi.
Sau đó thêm một lần nữa, cô xác định được cái gì gọi là đã xui xẻo thì uống nước lã cũng mắc răng.
Có lẽ vì lần va chạm ở lối đi riêng, đó là mánh khóe tiện tay dắt trộm dê mà đám trộm cắp đầy đường hay dùng nhất.
Nếu cô ở ngoài đường bị người ta tình cờ đụng phải rồi phát hiện mình bị mất đồ thì ít nhiều cũng sẽ nghi ngờ.
Chẳng qua là khi đối tượng bị nghi ngờ biến thành bản thân mình thì cảm giác này khiến người ta vô cùng khó chịu.
Khương Minh Chi nhìn gương mặt mà mỗi một phần cơ đều viết chữ kỳ thị của người bên quan hệ công chúng sòng bạc, mặc dù cô có thể hiểu người mất đồ muốn tìm manh mối từ chỗ cô, nhưng điều đó không có nghĩa là cô sẽ chấp nhận suy đoán không có bất cứ chứng cứ gì, từ lời nói tới vẻ mặt đều đặt cô lên vị trí kẻ trộm.
“Trước khi tôi làm rõ tôi không liên quan gì tới cái khuy măng sét bị mất của ông chủ ông, tôi nghĩ đầu tiên ông nên học cách tôn trọng người khác.” Khương Minh Chi bỏ dao dĩa trong tay xuống, quét mắt nhìn hai bảo vệ một diễn trò một chặn đường trước mặt mình: “Thế này là định báo cảnh sát luôn hay xem camera giám sát trước?”
Cô là người ngay thẳng chẳng sợ bóng nghiêng, đàng hoàng đứng lên định đi cùng xem camera, sau đó trong giây phút cô đứng dậy, hình như có đồ gì đó rơi xuống sàn nhà, đinh đong coong, âm thanh như viên bi từng chơi lúc bé.
Ánh mắt mấy người đều nhìn theo.
Khương Minh Chi cũng liếc mắt nhìn xuống đất.
Cô nhìn thấy đồ rơi xuống từ trên người cô có hình dáng gần giống viên bi, nhưng trông màu sắc thì sáng hơn viên bi một chút.
“...”
“...???”
Charlie ngồi xổm xuống, nhặt cái khuy măng sét bị mất lên.
Ông ta dùng tay cẩn thận dè dặt phủi bụi trên bề mặt nó, lúc đứng dậy, lời kịch trong mắt biến thành “Xem như cô thức thời”.
Khương Minh Chi há miệng, cảm giác vô lý cmn quá hoang đường bao phủ toàn thân.
“Chính là nó.” Charlie cất khuy măng sét cẩn thận, nhìn liếc sang: “May là ngài Herbert - người bị mất đồ đồng ý cho quý cô lầm đường lạc lối này một cơ hội làm lại cuộc đời.”
“Dẫu sao không phải tất cả khách ở villa đều rộng lượng và tốt bụng như ngài Herbert.”
Khương Minh Chi - “Quý cô lầm đường lạc lối” nhìn theo bóng lưng của ba người cùng nhau rời khỏi.
Cô ngẩn người, sau đó hiểu ra đã xảy ra chuyện gì thì trong lòng nén cơn giận, tức đến mức y như con cá nóc nhưng lại chẳng thể tìm được chỗ trút giận, như dồn sức đấm một cú lên bông.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)