"Chào chú! Chú gọi cháu ạ?" Tâm mon men tới gần hàng rào thép đáp lời.
"Phải, còn ai ở đây nữa! Tên gì? bao nhiêu tuổi rồi?" Lão Văn hỏi
Tâm mặc dù không biết ông chú này hỏi mình những điều đó có mục đích gì nhưng xuất phát từ lễ phép với người lớn, hắn vẫn thật thà đáp lời: "Cháu tên Tâm, năm nay 21 tuổi ạ"
Tâm mắt sáng rực như vừa thắng 1 vòng tiền cược lớn. Giọng nói không dấu được niềm hân hoan: "Thật không ạ? Cảm ơn chú nhiều lắm, cháu sẽ cố gắng không làm phiền tới mọi người tập luyện."
Lão Văn cười không đáp lời, phất phất tay cho Tâm đi rồi quay trở lại sàn tập luyện. Nếu có thời gian lão cũng muốn thử tiềm năng của cậu bé này một chút, nhưng giờ đang trong lúc nước sôi lửa bỏng. Trận đấu ngày mai sắp tới, lão còn nhiều việc cần lo nghĩ hơn là nói chuyện với 1 thằng nhóc công nhân. Vốn thì lão cũng không coi trọng thằng nhóc này lắm, hứng thú nhất thời thôi. Công nhân nhà máy thì làm được gì, trên lôi đài nhà máy thường đánh loạn xạ, không có chiêu thức bài bản, nói trắng ra thì thằng nào khỏe thì thằng đấy ăn. Lão từng được nhà máy quanh đây mời tới làm giám khảo vài trận giao hữu rồi. Vì cho nhiều tiền nên nể mặt tới thôi, chứ xem thì chẳng có gì để xem cả. Lão thầm nghĩ rồi lại bắt đầu la hét chửi mấy tên ngốc học viên.
Tâm trong trạng thái lâng lâng trở về phòng trọ, hắn không ngờ lại có cơ hội được vào sân xem các võ sĩ tập luyện. Hắn mừng như thể mình là người được tuyển vào sân tập đó làm học viên tới nơi. Nghĩ đoạn, hắn vội vàng nhắn tin cho quản lý xin nghỉ ngày mai. Mai là trận đấu giữa Bắc Bộ và Song Luân. Hắn không thể bỏ qua trận đấu này được, mấy hôm nay trên bảng tin tràn ngập quảng cáo của trận giao hữu này. Không ai là không biết, kể cả trừ tiền chuyên cần của tháng này hắn cũng phải đi xem bằng được. Vì Tâm là người chăm chỉ, hiếm khi xin nghỉ nên quản lý cũng thông cảm cho hắn, không làm khó mà đồng ý luôn. Tâm sau khi nhận được tin tốt liền đeo găng tay bắt đầu tập luyện, giữa phòng trọ hắn treo 1 bao cát tự chế, ngày nào hắn cũng phải ôm cái bao cát này đấm vài cái hắn mới chịu được, hôm nào không đụng đến là như không được gặp người yêu. Mấy tên phòng bên luôn cười hắn là yêu luôn cái bao cát này chứ không cần tìm bạn gái nữa. Hắn không thèm để tâm, hắn biết mình đang làm gì. Dựa theo trí nhớ, hắn bắt đầu thực hiện cú đấm móc học lóm được. Tuy nhiên cú đấm này hắn đã tự chế một chút. Hắn có cái tài cứ việc gì hắn để tâm thì nhớ rất lâu, hắn có thể tái hiện cú đấm học lỏm hoàn hảo như chủ nhân của nó đấm ra. Nhưng hắn cảm thấy cú đấm này hơi dễ đoán và có nhiều sơ hở nên tự chế đi một chút, thế cũng không gọi là học lỏm chứ nhỉ? Nếu Khang ở đây, chắc chắn hắn sẽ há hốc mồm kinh ngạc vì nhìn thấy cú đấm tuyệt chiêu của mình được sao chép và cải tạo trong cái phòng trọ nhỏ tồi tàn này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


