Tại nhà máy, Tâm cũng là 1 tay đấm có tiếng. 9 trận toàn thắng trong 1 năm, chưa thua trận nào. Với cái thân hình được rèn luyện cẩn thận và cách di chuyển linh hoạt, hắn đủ sức đè bẹp vài lời châm chọc xung quanh. 9 trận toàn thắng 1 năm cũng dương oai à? Với thi đấu chuyên nghiệp đây là chuyện cười lớn. Nhưng với cái nhà máy nhỏ này thì đủ dùng rồi. Tâm làm đội trưởng tại một khu đứng máy cắt nhỏ, hằng ngày tiếp xúc không nhiều người. 1 nhóm của hắn có 20 người. Khu hắn làm có 4 nhóm. Công xưởng có 5 khu, nếu nói đánh 9 trận thì tới 5 trận là ra mặt thay người khác, 3 trận là có người khiêu chiến, chân chính gây gổ xích mích với hắn chỉ có 1 trận đầu tiên mà thôi. Thế giới có người này cũng có người kia, không phải ai cũng biết đánh đấm, nhưng biết tìm người bảo kê thì ai cũng làm được. Đơn giản khi nhận lời khiêu chiến, nếu bản thân cảm thấy không đủ mạnh không ra tay được thì có thể thuê người. Tiền thưởng cá cược trận đấu sẽ về tay người được thuê. Món hời này đối với những kẻ mạnh thì ít người từ chối. Trừ khi đối thủ là kẻ khó chơi thì mới không ai dám nhận kèo này. Mấy kẻ thô lỗ trời ban sức mạnh thì sống như cá gặp nước, mấy người sức khỏe yếu thì có phần khó hơn. Nhưng những người không có sức khỏe thì lại thường có đầu óc thông minh hơn người. Doanh nghiệp buôn bán hay tri thức nghiên cứu thuốc nâng cao sức mạnh thường lại xuất phát từ những người như vậy. Ai cũng có thế mạnh của riêng mình. Đánh không được thì đập tiền thuê, có tiền là được.
Tâm thay mặt người đội mình 5 lần ra trận, lần nào cũng thắng áp đảo trở về khiến hắn cũng có 1 tiếng tăm nhất định. Đùa hay sao, từng làm em trai của một võ sĩ chuyên nghiệp mà đánh nhau trong nhà xưởng thua thì mất mặt chết đi được. Điều đó hắn tuyệt đối không để sảy ra. Nhưng đánh nhau trong nhà xưởng là 1 chuyện, còn võ đài chuyên nghiệp thì lại là 1 chuyện khác, như vũng nước so sánh với đại dương vậy.
Đường về phòng trọ của Tâm phải đi qua sân tập của trường võ sĩ Bắc Bộ, hắn vẫn hay thập thò quanh đây để học lóm vài ngón nghề của họ. Học lóm đâu có dễ dàng đâu, những đòn đánh đẹp, tuyệt chiêu xịn họ thường tập trong phòng tập chứ dại gì tập ngoài sân để đối thủ tham dò. Hắn vẫn biết là vậy nhưng vẫn hy vọng có thể thấy chút gì đó, ít nhất từ học lỏm nhiều tháng nay hắn có thể tổng kết được ít kinh nghiệm rèn luyện thể lực như điều khiển nhịp thở, bài tập tay, bài tập chân.. Mỗi thứ một ít đầu thừa đuôi thẹo, kết hợp với tự học trên mạng thì cũng ra một bài rèn luyện riêng của bản thân. Có lần hắn thấy 2 tên võ sĩ đùa nhau, tư thế đấm móc tay cực kì đẹp, hắn cũng học được chiêu đó và đánh thắng 1 trận ở nhà máy nhờ chiêu đó. Từ đó hắn cứ trông mong mãi để học lóm thêm dù không thu hoạch được gì nhiều ngày nay. Mà thời gian của hắn cũng có hạn, hắn còn phải đi làm nữa. Không thể cứ đứng canh họ mãi được.
Khang đang trong sân tập hít đất, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Tâm qua bức tường rào. Hắn đứng lên đi lại thả lỏng gân cốt cười đùa với Hùng: "Thằng nhãi đó lại đến kìa".
Hùng đặt tạ tay xuống không nhìn Khang, cầm chai nước tu một hơi rồi quẹt miệng đáp: "Cậu quan tâm đến nó làm gì, chỉ là thằng công nhân quèn thích tò mò thôi"
Khang nói:" Nghe đâu nó cũng là tay đấm có tiếng trong nhà máy đó, hôm nào thử cậu gài nó làm 1 trận xem, cho nó biết mùi đừng bén mảng tới nhìn chằm chằm nữa" nói đoạn, Khang lấy khăn lau mồ hôi.
Nhắc tới lão Văn. Khang cười khan: " Thôi tôi không đụng tới thằng nhóc đó là được, giờ mà đụng tới nó xong mai lên sàn đấu không đủ thể lực, lão dám làm như cậu nói lắm." Nói rồi Khang đi vào trong sàn tập, Hùng quay lại nhìn Tâm 1 lần nữa như có điều suy nghĩ rồi cũng rảo bước theo Khang.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


