Hắn đánh tan hai quả trứng gà trước, cầm lấy chai dầu gần như đã thấy đáy trong nhà đổ một chút, sau đó thêm vào chút ít muối ăn.
Hắn thêm nước vào nồi, đặt bát vào trong nồi, đắp nắp nồi lại. Hắn muốn làm một phần trứng hấp.
Chất dinh dưỡng không những không bị mất đi mà còn dễ ăn.
Chờ làm xong trứng hấp, Lục Lập Hành lại cắt rau cần đã rửa sạch rồi đun nóng dầu và xào.
Lúc này, bên trong nhà chính, Cố Vãn Thanh đã tắm xong. Nàng mở cửa, tay cầm khăn mặt chuẩn bị lau tóc bỗng dừng lại.
Lục Thiên Thiên cũng hít mũi một cái, vẻ mặt kinh hỉ:
"Oa, thơm quá!"
"Chị dâu, là mùi thơm từ phòng bếp, anh hai thật sự đang nấu cơm sao?"
Cố Vãn Thanh không lau xoa tóc, tranh thủ thời gian đi tới nhà bếp thì nhìn thấy Lục Lập Hành đang bận rộn. Hắn đang thuần thục xào rau.
Hương thơm của thức ăn truyền đi rất xa, bụng Cố Vãn Thanh kêu lên ùng ục. Lục Thiên Thiên còn nuốt xuống một ngụm nước bọt:
"Chị dâu mau nhìn, thật sự thơm quá, anh hai lợi hại quá!"
Đại Hoàng ở cách đó không xa cũng cao hứng kêu to.
Lục Lập Hành đang bận rộn nghe tiếng thì xoay đầu lại: "Tắm xong rồi? Chờ một lát, sắp xong rồi."
Cố Vãn Thanh cảm thấy nao nao, lúc trông thấy trứng gà trên thớt, nàng nhanh chóng xông vào:
Vương đại nương ngày bình thường đều thường xuyên mắng Lục Lập Hành, vẫn luôn tránh né bọn họ.
"Vương đại nương có lòng tốt, nàng nghe nói em mang thai, cho anh mượn để em bồi bổ thân thể. Vãn Thanh, đừng nóng giận, thân thể quan trọng."
Vẻ mặt Cố Vãn Thanh tràn đầy sự không thể tin được.
"Thế nhưng, thu nhập duy nhất của Vương đại nương chính là mấy quả trứng gà này, chú Vương còn bị bệnh cần phải uống thuốc. Anh..."
Lục Lập Hành cảm thấy nao nao, tay hơi run.
"Anh sẽ trả trứng gà cho dì ấy mà, tin tưởng anh...”
Cố Vãn Thanh hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy Lục Lập Hành hôm này chỗ nào cũng đều lạ cả.
Nàng nhìn về phía nồi, bên trong là rau xanh đã chín.
"Đây là... cần nước?"
"Ừm, cần nước!"
"Cần nước này sao lại mập như thế?"
Cần nước là rau dại có thể ăn. Lúc không có đồ ăn, tất cả mọi người sẽ đi đào nó, khiến cho nó vẫn luôn không trưởng thành được.
Lục Lập Hành nở nụ cười: "Vận khí của anh tốt, vừa rồi ra bờ sông tắm rửa, thấy một nắm lớn liền hái về. Vãn Thanh, nhanh ngồi xuống, chờ chút sẽ xong ngay đây."
"Anh..."
Lục Lập Hành đỡ Cố Vãn Thanh ngồi xuống chiếc ghế bằng tre.
Hắn thì lại lấy nắm bột ngô kia ra, thêm chút ít nước, khuấy đều. Nước bên trong nồi đã sôi. Hắn cẩn thận đổ bột ngô vào trong nồi.
Trong nhà không còn thức ăn, tạm thời chỉ có thể ăn bột ngô.
Buổi chiều, Lục Lập Hành phải nghĩ biện pháp đi đổi chút hủ tiếu về mới được.
Dinh dưỡng trong bột ngô thật sự là quá ít.
Cố Vãn Thanh nhìn động tác thuần thục của Lục Lập Hành, nghi ngờ trong lòng càng sâu.
"Lục Lập Hành."
"Hả?"
"Anh học nấu cơm từ lúc nào thế?"
"Lén học từ em đó." Lục Lập Hành vừa nói vừa chia thức ăn thành ba phần.
Một phần cho Cố Vãn Thanh, một phần cho Lục Thiên Thiên, phần còn lại của mình thì lại cầm đi đổ một chút cho Đại Hoàng.
Trong nửa năm qua, Đại Hoàng càng ngày càng ăn ít, hiện tại gầy như que củi.
Đợi mọi người đều ngồi vào bàn, Cố Vãn Thanh lại có chút bất an.
Nàng đưa chén đũa của mình cho Lục Lập Hành.
"Chia cho anh một chút, anh ăn quá ít."
"Không cần, anh không đói bụng, em và Thiên Thiên cứ ăn trứng gà đi, không cần phải để ý đến anh."
Lục Thiên Thiên cắn đũa, nói nghiêm túc:
"Em không ăn, cho chị dâu, chị dâu có em bé nha, phải ăn nhiều một chút, Thiên Thiên có những thứ này là đủ rồi."
Nàng nói xong liền dứt khoát bưng bát đũa lên, phòng ngừa Cố Vãn Thanh và Lục Lập Hành gắp thức ăn cho mình.
Lục Lập Hành nở nụ cười: "Thiên Thiên, ăn nhiều rau xanh!"
"Vâng." Lục Thiên Thiên gật gật đầu rồi gắp cho mình một đũa rau xanh.
Sau khi vừa bỏ vào bên trong miệng, con mắt của nàng lập tức phát sáng.
"Ăn thật ngon, cần nước này ăn thật ngon, không giống như bình thường."
“Thật sao?"
Lục Lập Hành cười nói: "Vậy thì ăn nhiều một chút."
"Vâng, chị dâu, chị cũng nếm thử đi!"
Lục Thiên Thiên ngoan ngoãn gắp đồ ăn cho Cố Vãn Thanh.
Cố Vãn Thanh nghi ngờ mà nhìn Lục Lập Hành một chút, sau đó cho đồ ăn vào trong miệng.
Mùi thơm của cần nước hòa vào trong miệng, vừa mềm vừa ngọt.
Cố Vãn Thanh nhìn về phía Lục Lập Hành với vẻ mặt kinh ngạc.
Nàng biết rõ trong nhà không có chút gia vị nào. Đồ ăn có thể ngon như vậy, chỉ có một khả năng. Lục Lập Hành biết nấu cơm.
Hắn... thế mà thật sự có nhiều ưu điểm như vậy sao?
Như vậy trước kia là bởi vì không thích mình nên mới giấu diếm sao?
Cảm nhận được ánh mắt của nàng, Lục Lập Hành cầm lấy đũa gắp đồ ăn cho Cố Vãn Thanh:
"Em cũng ăn nhiều một chút."
Cố Vãn Thanh lập tức ngây ngẩn cả người. Lục Lập Hành thế mà gắp thức ăn cho mình rồi?
Nàng gả tới đây lâu như vậy, hắn chưa bao giờ chủ động như thế.
Chẳng lẽ, là bởi vì hắn biết chuyện có em bé nên mới hoàn toàn tỉnh ngộ mà hối lỗi sửa sai?
Cố Vãn Thanh lại yên lặng lắc đầu, không có khả năng. Tính cách của một người sao có thể thay đổi dễ dàng như vậy được?
Cố Vãn Thanh, vì đứa nhỏ, mày phải tỉnh táo một chút, cẩn thận một chút.
Ăn cơm xong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




