Hắn thuần thục ngồi ở phía sau bếp lò, dùng diêm nhen lá cây tùng, bỏ vào trong lò. Sau đó bắt đầu bỏ thêm các khúc gỗ nhỏ.
Sau khi bỏ gỗ nhỏ vào, hắn bắt đầu bỏ các khúc gỗ lớn.
Lửa lập tức bốc cháy.
Lục Lập Hành lại đứng dậy, rót nước trong thùng vào nồi sắt lớn.
Nước chỉ chiếm một phần ba.
Lục Lập Hành cầm thùng không rồi cầm lấy đòn gánh, đi ra ngoài xách nước.
Cố Vãn Thanh cảm thấy cực kỳ kinh ngạc.
Cho đến khi Lục Lập Hành đi ngang qua bên người mình, cô mới phản ứng được:
“Anh... anh biết nhóm lửa sao?"
Trước kia, lúc cô nấu cơm, từng nhờ Lục Lập Hành giúp đỡ nhóm lửa.
Nhưng mà lần đó, Lục Lập Hành cái gì cũng không biết, nhóm nửa ngày đều không thể nhóm ra lửa.
Còn làm cho toàn bộ nhà bếp chướng khí mù mịt, mặt mình cũng đầy nhọ nồi màu đen. Thậm chí hắn còn mắng Cố Vãn Thanh, nói cái gì mà một đại nam nhân, sao có thể làm loại chuyện lặt vặt này được. Có cũng là chuyện mà phụ nữ phải làm.
Từ đó về sau, hắn chưa từng đi vào nhà bếp lần nào nữa.
"À, ngày ngày nhìn em làm nên học được."
Lục Lập Hành tùy tiện tìm cái lý do lấp liếm cho qua.
"Đi nghỉ ngơi đi, lát nữa anh sẽ gọi em."
"Thiên Thiên, em cùng chị dâu đi vào trong phòng chơi đi."
Tuổi của Lục Thiên Thiên còn nhỏ, buổi sáng còn đang tức giận, lúc này đã quên.
Trông thấy anh hai đối xử với chị hai tốt như vậy, nàng cũng thật sự vui vẻ.
"Vâng ạ, chị hai, đi, em dìu chị đi nghỉ ngơi."
Cố Vãn Thanh gật gật đầu, nhìn về phía Lục Lập Hành với vẻ nghi ngờ.
Hắn hôm nay sao lại cổ quái như vậy?
Sau hai mươi phút.
Nước nóng lên, Lục Lập Hành lấy chậu lớn dùng để tắm rửa trong nhà ra, rửa sạch sẽ rồi bỏ vào trong phòng.
Sau khi đổ nước nóng vào, lại bắt đầu thêm nước lạnh.
Cho đến khi nhiệt độ nước phù hợp, hắn mới gọi Cố Vãn Thanh:
"Được rồi, em tắm rửa đi, tắm rửa sạch sẽ liền có thể ăn cơm rồi."
Vẻ mặt Cố Vãn Thanh tràn đầy sự chấn kinh.
Nàng nắm tay, đi vào chậu lớn bên cạnh, trong thành vẫn cảm thấy bất an.
"Lục Lập Hành, anh rốt cuộc muốn làm gì? Em không còn tiền nữa..."
Trước kia, lúc Lục Lập Hành cần tiền đều sẽ đối xử với nàng vô cùng tốt.
Nhưng mà sau khi lấy được tiền thì như biến thành người khác vậy.
"Anh không cần tiền." Trong lòng Lục Lập Hành cảm thấy vô cùng áy náy.
"Vãn Thanh, sau này anh sẽ không hỏi em chuyện tiền nữa."
Cố Vãn Thanh nghe xong lời này thì càng khẩn trương hơn:
"Anh, anh có phải là không muốn đứa nhỏ đúng không? Không được! Em không đồng ý...”
Nàng đứng dậy, vội vàng đi ra ngoài.
Lục Lập Hành tranh thủ thời gian ngăn nàng lại.
"Vãn Thanh, anh không phải là không muốn đứa nhỏ, ngược lại, anh còn rất chờ mong đứa nhỏ được sinh ra."
"Anh muốn chăm sóc em thật tốt, cũng muốn chăm sóc đứa nhỏ thật tốt. Em cho anh thời gian, anh sẽ chứng minh cho em xem."
"Nếu như sau này, anh lại đối với em không tốt thì anh sẽ bị trận lở đất đè chết!"
"Đừng..."
"Hơi nóng, em đi thêm chút nước lạnh..."
"Em đừng nhúc nhích, để anh đi cho!"
Lục Lập Hành không đợi Cố Vãn Thanh nói chuyện đã xông ra ngoài rồi.
Trong lúc nhất thời, Cố Vãn Thanh vẫn chưa lấy lại được tinh thần.
Trong mấy tháng gả tới đây, cho tới bây giờ Lục Lập Hành chưa từng thân mật như thế lần nào.
Ngay cả nước rửa chân đều luôn do nàng phục vụ.
Cố Vãn Thanh nghi ngờ mà liếc nhìn Lục Thiên Thiên một cái.
Lục Thiên Thiên nghiêng đầu: "Chị hai, anh hai có phải là uống rượu đến hồ đồ rồi hay không?"
Cố Vãn Thanh cắn cắn môi, không nói gì.
Nếu đã không đi được thì nhìn xem Lục Lập Hành rốt cuộc là muốn làm gì.
Lục Lập Hành đổ thêm nước lạnh, ra hiệu cho Cố Vãn Thanh thử một chút.
Cố Vãn Thanh cầm góc áo, hít sâu một hơi rồi ngồi xổm xuống.
Thử xong, nàng gật gật đầu: "Nhiệt độ được rồi."
Lục Lập Hành hài lòng cười: "Ừm, anh nhớ kỹ rồi, đây là nhiệt độ nước tắm rửa của em, em tắm đi."
Mặt Cố Vãn Thanh hơi đỏ lên.
"Anh, anh nói chuyện này làm gì?"
"Như này thì lần sau sẽ không xảy ra sai lầm nữa!"
Cố Vãn Thanh nhìn hắn với vẻ mặt cổ quái, há hốc mồm, lại không biết nói cái gì.
Lục Lập Hành sợ nàng sẽ nói mấy lời như muốn rời đi, liền vội vàng nói:
"Anh đi ra ngoài trước, Thiên Thiên, em ở chỗ này giúp đỡ chị dâu, lát nữa cứ ném quần áo bẩn ở cửa ra vào là được, buổi chiều anh sẽ giặt."
Lục Lập Hành nói xong thì đi ra ngoài cửa còn thuận tiện đóng cửa lại.
Cố Vãn Thanh và Lục Thiên Thiên hai mặt nhìn nhau.
Nhưng trên người đúng là quá bẩn, không tắm rửa cũng không được.
"Thiên Thiên, đi đóng cửa lại."
Mấy ngày trước, Lục Lập Hành còn hoàn toàn không để ý đến chuyện nàng mang thai, muốn làm chút gì đó.
Nàng phải đề phòng Lục Lập Hành.
"Vâng!" Lục Thiên Thiên gật gật đầu, nhu thuận đi đóng cửa.
Lục Lập Hành đi ra không bao xa bỗng nghe được tiếng đóng cửa, hắn quay đầu lại liếc một cái.
Đại Hoàng đang chơi đùa ở trong sân lập tức chạy đến cạnh cửa, kêu to với Lục Lập Hành!
“Gâu gâu..."
Lục Lập Hành bất đắc dĩ lắc đầu.
Mình kiếp trước thật sự là khốn nạn đến mức ngay cả chó đều muốn đề phòng.
Trong phòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




