Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Điên Rồi! Vừa Trùng Sinh Em Đã Sinh Con Cho Anh Chương 3:

Cài Đặt

Chương 3:

Sắc mặt ngăm đen, cười ngây ngô:

"Tôi... Tôi không biết, nhưng mà tôi có thể học! Các cậu có biết không? Đều không có xe đạp đi học à"

Mọi người: "..."

Chính lúc này, một con chó lớn màu vàng lao về phía họ!

"Gâu! !"

"Cmn! Mau tránh ra!"

"Con chó này bị điên rồi à? Sao nó lại lao về phía người? Lục Lập Hành, mau dẫn chó của anh đi đi!"

"Anh anh anh, các anh làm gì vậy? Anh Lục, Anh Lục anh đừng động vào xe đạp của tôi!"

Lục Lập Hành không quản nhiều như vậy.

Vừa vặn lúc đi ngang qua nhà họ Trương, hắn nhớ rõ kiếp trước, Trương Nhị Cẩu mua xe đạp chính là Hôm nay, vốn dĩ kiếp trước Lục Lập Hành không biết đi xe đạp.

Nhưng hắn bây giờ, không giống lúc đó...

Hắn bắt lấy xe đạp.

Hắn trực tiếp ngồi lên trên, dưới chân giẫm một cái liền bắt đầu chạy về phía trước.

"Nhị Cẩu Tử, cho tôi mượn xe dùng một chút!"

"Đại Hoàng, đi!"

Đại Hoàng hù dọa mọi người lui ra, sau đó liền chạy theo chiếc xe.

Trương Nhị Cẩu và những người khác nhìn nhau.

"Thôn chúng ta có người biết đi xe đạp..."

"Đúng vậy, nhưng mà tôi cảm thấy hình như có chỗ không đúng lắm!"

"Hả?"

"Cmn! Lục Lập Hành cướp xe đạp á!"

"Đó là xe đạp của tôi! Mau đuổi theo, đuổi theo!"

Cả đám người mặc kệ trời mưa xối xả đuổi theo Lục Lập Hành.

Sao Lục Lập Hành lại biết được.

Hắn chỉ biết là, chính mình nhất định phải tăng nhanh tốc độ.

Sắp không còn kịp nữa rồi.

"Chúng ta đi đường tắt!"

Đường núi có rất nhiều đầu, xe buýt quá lớn, chỉ có thể đi đường lớn.

Thế nhưng xe đạp nhỏ, có thể đi đường nhỏ.

Mặc dù trời mưa to, đường đất có phần xốp mềm, nhưng cũng may, đường trên núi được trải đá.

Đi xe đạp còn chạy nhanh hơn.

Sau năm phút.

Cuối cùng Lục Lập Hành lao từ con đường nhỏ lên đại lộ.

Hắn nhìn thấy phía trước 200m, chiếc xe cũ nát đang chạy từ từ về phía này!

Lục Lập Hành thở ra một hơi dài.

Cũng may, đuổi kịp.

Hai mươi mét phía sau hắn chính là nơi xảy ra vụ lở đất.

Vào Lúc này, hắn mơ hồ có thể nhìn thấy, đất ở trên núi đang bắt đầu tơi xốp.

Một dòng nước lớn mang những viên đá đi xuống.

Lục Lập Hành lau mồ hôi trên mặt.

Nghiến răng một cái, đạp xe lao về phía xe buýt.

"Đại Hoàng, ngăn mấy người phía sau, nghe tao chỉ huy, tao đi đón xe!"

"Gâu! !"

Đại Hoàng như là nghe hiểu được, kêu to hai tiếng, quay đầu lại chạy về hướng mấy người Trương Nhị Cẩu.

Cùng lúc đó.

Lục Lập Hành cởi quần áo xuống, cầm chúng trong tay.

Lái xe bằng một tay, quơ cánh tay về phía chiếc xe buýt.

"Dừng lại!"

"Dừng lại!"

Nếu như Lục Lập Hành nhớ không lầm.

Trong sự cố lở đất đó, ngoại trừ Cố Vãn Thanh với Bảo Bảo, còn có mười người tử vong, bị liệt...

Mấy người bị Đại Hoàng ngăn cản nhìn thấy tình cảnh này, trực tiếp điên rồi!

"Cmn! Lái xe một tay!"

"Không phải chứ, Lục Lập Hành muốn đâm vào xe buýt à?"

"Hắn sao lại có dũng khí như thế?"

Trương Nhị Cẩu dùng sức né Đại Hoàng đang dây dưa, hướng về Lục Lập Hành vọt tới.

"Lục Lập Hành cái tên vương bát đản này!"

"Đây là xe đạp của tôi, anh dừng lại cho tôi!"

"Anh có chết cũng không sao, xe của tôi! Xe mới! !"

Mưa không thấy đường.

Trước khi chiếc xe đâm mình, dùng hết sức nhảy khỏi xe.

Lộn một cái, lăn vào trong bùn đất.

Trên xe buýt.

Những người đang ngủ bị xe xóc nảy làm tỉnh.

Chợt nghe "Ầm" một tiếng.

Xe thắng gấp văng ra ngoài.

Tài xế lão Triệu thầm mắng một tiếng:

"Mẹ nó, làm gì đấy! Tên khốn nạn này chạy từ đâu tới?"

Hành khách trên xe phản ứng lại đều kinh hãi:

"Chuyện gì xảy ra vậy?"

"Ồ đây không phải là Lục Lập Hành sao? Cố Vãn Thanh, có phải là Lục Lập Hành nhà các cô không?"

"Hắn tại sao lại tông vào xe? Đây không phải là muốn lừa tiền đấy chứ?"

"Nhà cô không có tiền cho hắn uống rượu à?"

Cố Vãn Thanh ôm bụng.

Chịu đựng một trận choáng váng buồn nôn ngẩng đầu lên, sắc mặt trắng bệch.

Hắn sao lại tới đây?

...

Cố Vãn Thanh không nghĩ tới Lục Lập Hành sẽ tới tìm cô.

Chẳng lẽ hắn thật sự đến để lừa tiền như mọi người nói?

Loại chuyện này, trước kia không phải là Lục Lập Hành chưa từng làm.

Lúc không có tiền, hắn còn đi cướp tiền tiêu vặt của mấy đứa nhỏ.

Nhớ tới những chuyện này, ánh mắt của Cố Vãn Thanh trầm xuống.

Tài xế lão Triệu đã xuống xe, đem Lục Lập Hành đang lăn lộn trong đất lên:

"Xú tiểu tử, cậu muốn chết phải không? Muốn tự sát thì mẹ nó đi nhảy sông đi, trên xe tôi toàn là mạng người đấy! !"

Các hành khách cũng đi xuống, ghét bỏ nhìn Lục Lập Hành.

"Tiểu tử này thực sự là càng ngày càng vô dụng!"

"Lục gia đến cùng tạo cái nghiệt gì mà lại nuôi ra một đứa như vậy chứ."

Lục Lập Hành không quan tâm đến những lời này.

Ánh mắt của hắn đã rơi trên người Cố Vãn Thanh ở trên xe.

Cô mặc một bộ quần áo vải lanh không vừa, những quần áo này đều là cô tự mình may.

Mái tóc được tết thành một bím tóc lớn.

Mặc dù đang mang thai, nhưng vẫn rất gầy gò.

Sắc mặt của cô trắng bệch, trên môi không còn chút hồng hào.

Lục Lập Hành ngớ người, sau đó khẽ mỉm cười.

Thật tốt.

Cô ấy còn sống.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc