"Cháu...cháu cái này...Được rồi, được rồi, không thèm nghe cháu nói nữa, ngu xuẩn mất khôn! Hừ!"
Lưu Phú Nhân cảm thấy Lục Lập Hành muốn hại người! Hắn hừ lạnh một tiếng rồi rời đi.
Vẫn nên trở về nói cho nha đầu Vãn Thanh kia, để nàng quản tên này thật tốt mới được.
Lục Lập Hành bất đắc dĩ lắc đầu.
"Đại Hoàng, đi, chúng ta tiếp tục!"
Nhưng mà chẳng biết tại sao, từ sau khi gặp phải Lưu Phú Nhân, hắn liền không gặp được nấm gan bò nữa. Thật giống như nó cố ý tránh mình vậy.
Lục Lập Hành lâm vào thế khó. Hắn xoắn xuýt một hồi, sau đó ấn mở cẩm nang khí vận trong ba lô không gian.
Lục Lập Hành mang theo rổ rồi tiếp tục đi lên phía trước.
Chỉ chốc lát sau, hắn gặp được một mảng nấm gan bò lớn. Hái xong, nấm đã chiếm nửa rổ.
Lục Lập Hành lại tiếp tục đi lên phía trước, không đến nửa giờ, rổ đã đầy tràn.
Lục Lập Hành ngồi ở dưới một gốc lê nghỉ ngơi, không khỏi cảm khái.
Kỹ năng của hệ thống này đúng là không tệ.
Trong lúc nghĩ ngợi, hắn bỗng nhiên lại nghe thấy một trận huyên náo. Nhưng lần này, hiển nhiên không phải người.
Lỗ tai Đại Hoàng dựng lên, một người một chó chăm chú nhìn chằm chằm vào phía sau một bụi cỏ.
Chỉ chốc lát sau, một con thỏ xám to béo nhảy ra từ phía sau bụi cỏ.
"Vận may này đúng là tốt đến không thể tốt hơn?"
Hương vị của thỏ hoang rất ngon, hơn nữa chất thịt còn chắc.
Trong nhà đúng lúc không có thịt ăn, bắt về cho Cố Vãn Thanh bồi bổ thân thể.
"Đại Hoàng, lên! Bắt được lúc trở về sẽ cho mày ăn đầu thỏ."
"Gâu!"
Đại Hoàng chảy cả nước miếng! Nó lập tức xông ra ngoài.
Lục Lập Hành cũng mang theo rổ đuổi theo!
Thỏ rừng ý thức được có người đuổi theo nó. "Vèo...” một tiếng rồi chuồn mất.
Lục Lập Hành mang theo rổ, đuổi theo trong chốc lát. Hắn mệt đến thở dốc thế nhưng vẫn còn chưa bắt được. Tấm thân thể này thật sự là quá kém cỏi!
Hắn đành phải ngồi ở trước một bàn đá nghỉ ngơi.
"Đại Hoàng, hay là bỏ đi?"
Xem ra con thỏ này vô duyên với mình rồi!
"Gâu gâu..."
Đại Hoàng tức giận kêu to!
Sao có thể bỏ qua được
Thật vất vả mới gặp được thịt mỡ
Cẩu gia muốn ăn thịt
Đại Hoàng ghét bỏ nhìn thoáng qua Lục Lập Hành, sau đó quay người đuổi theo phía con thỏ.
Lục Lập Hành đành phải ngồi tại chỗ chờ Đại Hoàng.
Mắt thấy quỹ tích của Đại Hoàng càng ngày càng kỳ quái!
Lục Lập Hành híp híp mắt: Sao cảm giác như con thỏ này đang chạy về phía mình vậy?
Lục Lập Hành đang suy nghĩ.
Hắn bỗng nhiên nhìn thấy con thỏ lao về phía mình giống như mũi tên ra khỏi dây cung.
Sau một khắc!
"Rầm" một tiếng, đụng phải hắn đang ngồi trên tảng đá.
Đầu tiếp xúc với mặt đất.
Lục Lập Hành: "..."
Đại Hoàng đuổi theo mệt gần chết: "..."
Con thỏ: "..."Bất ngờ chưa!
Đây là vận may gì nữa không biết?
Lục Lập Hành buồn cười nhặt con thỏ lên.
Chẳng lẽ đây chính là công hiệu của cẩm nang khí vận hay sao?
Lục Lập Hành lại bắt đầu tìm kiếm mục tiêu kế tiếp.
Chỉ chốc lát sau, hắn đã nhìn thấy mục tiêu ở vị trí cách đó không xa!
"Đại Hoàng! Đuổi về bên phía của tao đi!"
Đại Hoàng rất có linh tính mà kêu to một tiếng, sau đó bắt đầu xông lên.
Hai phút đồng hồ sau...
Con thỏ xám lớn kia cũng nằm ở bên người Lục Lập Hành.
Lục Lập Hành sờ cằm:
"Đại Hoàng, tiếp tục!"
Một người một chó, lại bắt thêm một con.
Đợi đến lúc con thứ tư, con thỏ mới linh hoạt tránh né.
Lục Lập Hành nhìn đồng hồ, hiệu lực thời gian một giờ đã hết!
Xem ra, hiệu quả của cẩm nang khí vận đúng là không bình thường!
Sau này phải cố gắng nhiều hơn, góp nhặt một chút mới được.
Bắt ba con thỏ, cộng với một rổ nấm, Lục Lập Hành lúc này mới mang theo Đại Hoàng về nhà.
...
Cố Vãn Thanh và Lục Thiên Thiên đã về đến nhà.
Trong hơn nửa buổi chiều này, các nàng đã kiếm được một ít rau dại.
Trong nhà cũng không có lương thực.
Cố Vãn Thanh có chút phiền muộn, không biết phải làm sao bây giờ.
Lục Thiên Thiên nghiêng đầu:
"Chị dâu, hay là em trở về tìm ba mẹ xin chút đồ ăn?"
"Không cần, trong nhà chắc là cũng không có gì nữa?"
Hai người kia vừa có đồ ăn, bản thân không nỡ ăn đã đưa tới cho bọn họ. Cố Vãn Thanh không muốn gây thêm phiền toái cho bọn họ.
"Chúng ta đi rửa rau đi!"
"Nha đầu, nha đầu Vãn Thanh, cháu chờ một chút!"
Lưu Phú Nhân nhanh chóng chạy xuống từ trên núi, vẻ mặt khẩn trương:
"Nha đầu Vãn Thanh, chú có chuyện muốn nói với cháu!"
"Sao thế ạ?"
"Nhà cháu... tiểu tử ngu ngốc Lục Lập Hành kia, chú thấy hắn hái nấm độc ở trên núi. Chú bảo hắn vứt đi cũng không chịu vứt! Cháu cẩn thận một chút! Tuyệt đối đừng ăn! Cái đồ chơi kia sẽ độc chết người đó!"
Lưu Phú Nhân vừa nói vừa thở dài:
"Ai, chú biết trong nhà không có gì ăn, thế nhưng là, cũng không thể để hắn hồ nháo như vậy được! Cháu phải quản hắn nhiều vào."
"Nấm độc?"
"Ừm, chính là nấm thối."
Lưu Phú Nhân vừa nói vừa lấy một nắm nấm ra từ trong giỏ nấm không nhiều của mình, đưa cho Cố Vãn Thanh:
"Những thứ này có thể ăn được, cháu cầm lấy, buổi tối ăn tạm một chút."
"Nếu thực sự không được, để Lục Lập Hành đi tìm một công việc đi, làm chút việc gì đó cũng được? Không thể mãi như này..."
...
"Cháu không thể nhận được đâu, chú Lục..."
Cố Vãn Thanh không ngừng lui về phía sau.
"Đã gọi một tiếng chú thì cầm lấy nó đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




