“Help!” Đồng Hoa lại một lần nữa hét lớn, nhưng đáp lại cô chỉ có tiếng vọng của chính mình và tiếng bước chân của đám đòi nợ đang ngày một gần hơn từ phía xa.
Dù vậy cô vẫn không từ bỏ, cô dùng hết sức lực toàn thân chạy về phía đám đông ồn ào, chỉ vì một tia hy vọng sống sót.
****
Bước chân Đồng Hoa loạng choạng, nhưng cô vẫn dồn hết sức chạy về phía dòng xe đang chờ đèn đỏ, những ngón tay vội vã đập lên cửa kính của từng chiếc xe.
“Help! Please help me!”
Tiếng kêu cứu của cô vang vọng trên đường phố, nhưng dường như đã bị sự thờ ơ xung quanh nuốt chửng.
Trước vạch đèn đỏ, xe cộ xếp thành hàng dài, nhưng không một ô cửa kính nào chịu hạ xuống vì cô, sự lạnh lùng và xa cách lan tỏa trong không khí.
Tuyệt vọng ập đến như thủy triều, gần như muốn nhấn chìm cô.
Ngay vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, ánh mắt cô xuyên qua sự hỗn loạn và hoảng sợ, dừng lại ở một chiếc Bentley mang biển số EA888.
Chiếc Bentley này sở hữu công nghệ cách âm đỉnh cao, cửa sổ được thay bằng kính cường lực chống đạn đặc chế, kết hợp với lớp phim dán riêng tư cao cấp, mọi ồn ào bên ngoài đều bị ngăn cách hoàn toàn.
Giữa vô số xe cộ, chiếc xe này nổi bật như hạc giữa bầy gà, những chiếc xe vệ sĩ vây quanh càng làm nổi bật thân phận phi thường của chủ nhân nó.
Những chiếc xe khác đều tự giác giữ khoảng cách, như thể đang âm thầm tuyên bố sự cao quý và bất khả xâm phạm của người chủ chiếc Bentley.
Một tia hy vọng lóe lên trong lòng Đồng Hoa, trực giác mách bảo cô rằng người trong xe chắc chắn không phải là người tầm thường, có lẽ sẽ trở thành vị cứu tinh cuối cùng của cô.
Không một chút do dự, cô như một con báo bị thương, bộc phát ra tốc độ kinh người, xuyên qua hàng rào cảnh giới của những chiếc xe vệ sĩ, lao thẳng đến chiếc Bentley kia.
Các vệ sĩ trong xe không kịp trở tay, chỉ cảm thấy một cơn gió lướt qua, Đồng Hoa đã áp sát vào cửa sổ hàng ghế sau của chiếc Bentley.
Trên đỉnh cao quyền lực, anh không chỉ là người đặt ra quy tắc mà còn là sự tồn tại vượt lên trên cả quy tắc, mỗi hơi thở dường như đều có thể viết lại số phận.
Tầm ảnh hưởng của anh tựa như ngọn lửa hừng hực dưới nắng gắt, len lỏi vào từng ngóc ngách, vươn đến mọi nơi. Trong thế giới của anh, không có gì là không thể, chỉ có không muốn làm.
Enrique Asturia khẽ nhướng mày, anh tự nhiên nghiêng đầu, ánh mắt xuyên qua lớp kính xe, rơi trên người của người phụ nữ đang áp sát cửa sổ.
Ngay khoảnh khắc ấy, đôi mắt cô như một thỏi nam châm, khóa chặt lấy tầm nhìn của anh.
Dù đôi mắt ấy ngập tràn kinh hãi và bất lực, nhưng vẫn không thể che giấu được sức quyến rũ chết người ẩn sâu bên trong.
Chúng như những viên ngọc được nước mưa gột rửa, dù bề mặt long lanh ánh nước nhưng lại càng thêm trong suốt, lấp lánh sức sống mãnh liệt.
Trong lòng Enrique bất giác dâng lên một cảm xúc khó tả, anh chưa bao giờ nhìn thấy một đôi mắt vừa mâu thuẫn lại vừa mê hoặc đến thế.
Anh còn chưa kịp phản ứng, đã thấy mấy gã đàn ông thân hình vạm vỡ, mặt mày hung tợn như sói đói vồ mồi, đột ngột lôi Đồng Hoa ra khỏi cửa xe.
Hai tay cô vung vẩy loạn xạ trong không trung, tiếng kêu cứu tuyệt vọng vang lên, nhưng rất nhanh đã bị những lời chửi rủa của mấy gã đàn ông mặt mày hung tợn kia nhấn chìm.
Trên mặt những gã đàn ông đó hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn, hoàn toàn phớt lờ sự giãy giụa của Đồng Hoa.
Một tên trong số đó nhanh chóng rút từ trong túi ra một chiếc khăn tay, mép khăn hơi ẩm, rõ ràng đã được tẩm thuốc mê từ trước.
Hắn ta không chút lưu tình bịt chặt miệng Đồng Hoa, mùi thuốc ngay lập tức lan tỏa.
Đôi mắt Đồng Hoa mở trừng trừng, nhưng cơ thể cô dần mất đi sức lực, ý thức cũng bắt đầu trở nên mơ hồ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

