Enrique nhẹ nhàng đặt Đồng Hoa lên giường, rồi cúi người xuống, ánh mắt nóng rực khóa chặt lấy cô, ý đồ không cần nói cũng biết.
Đồng Hoa căng thẳng đưa tay chống lên lồng ngực nóng hổi của anh, giọng nói hơi run: “Anh, anh muốn làm gì?”
Khóe miệng Enrique nhếch lên một nụ cười giễu cợt: “Tôi đã đáp ứng yêu cầu của em, bây giờ, đến lượt tôi đòi lấy phần thưởng.”
Tim Đồng Hoa thắt lại, cô nuốt nước bọt, lấy vết thương ra làm lý do để từ chối khéo: “Anh, anh nghe tôi nói đã. Tay chân tôi đều bị thương, chắc chắn sẽ không tiện. Đợi tôi khỏe lại rồi nói sau nhé. Được không?”
Đôi mắt xanh của Enrique khẽ nheo lại, tỏa ra tín hiệu nguy hiểm: “Em chỉ cần ngoan ngoãn nằm yên là được, tôi sẽ tránh những chỗ bị thương của em.”
Thấy thái độ của Enrique kiên quyết, Đồng Hoa trong lúc nguy cấp đã nảy ra một ý, cô thay đổi chiến lược: “Enrique, anh nghe tôi nói này, ở Hoa Quốc, chúng tôi coi trọng việc thuận theo tự nhiên, rất ít khi mới gặp đã làm những chuyện thân mật như vậy.”
“Đây không phải Hoa Quốc.” Trong mắt Enrique lóe lên một tia mất kiên nhẫn: “Hay là, em đang từ chối tôi?”
Đồng Hoa vội vàng lắc đầu, lúc này mà đắc tội với anh, thì chẳng ai được yên thân.
“Dĩ nhiên không phải! Một người lịch lãm như anh, sao có thể ép buộc phụ nữ được chứ?” Đồng Hoa nói với vẻ nịnh nọt: “Hơn nữa, tôi không muốn lần đầu tiên của mình có trải nghiệm không tốt.”
Câu nói này bất ngờ làm Enrique hài lòng, anh chống người dậy, nhìn Đồng Hoa với vẻ thích thú: “Em nghĩ tôi lịch lãm sao?”
Đồng Hoa liên tục gật đầu, ánh mắt tha thiết và khẳng định đáp lại: “Dĩ nhiên, anh chắc chắn là một người lịch lãm, một người lịch lãm tuyệt đối.”
Khóe miệng Enrique nhếch lên một nụ cười hài lòng, rồi anh lật người nằm lại bên cạnh, bầu không khí căng thẳng trong phòng lập tức tan biến.
Trái tim đang treo lơ lửng của Đồng Hoa cuối cùng cũng được đặt xuống, cô tạm thời thở phào nhẹ nhõm.
****
Đồng Hoa cứ ngỡ có thể tạm thời thở phào nhẹ nhõm, nào ngờ Enrique đột nhiên ôm cô vào lòng.
Hai cơ thể áp sát vào nhau, tay anh còn dẫn dắt tay cô vòng qua eo mình.
Cơ thể Đồng Hoa lập tức căng cứng, hơi nóng từ lòng bàn tay anh khiến cô gần như run rẩy.
Enrique cúi đầu, đôi mắt xanh nhìn thẳng vào mắt cô, hỏi: “Vậy em thấy, bao lâu mới là thích hợp?”
Đồng Hoa bị câu hỏi bất ngờ của anh làm cho ngẩn người, cô ngẩng đầu lên, ngơ ngác “Hửm?” một tiếng.
Enrique khẽ cười, giải thích: “Không phải em nói không thích thân mật ngay từ lần đầu gặp sao? Vậy em thấy, cần bao nhiêu thời gian để thích nghi?”
Đồng Hoa nhìn gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc của anh, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả, cô nuốt nước bọt, thăm dò trả lời: “Một, một tháng?”
Enrique chau mày, dứt khoát nói: “Quá lâu, một tuần, tôi cho em một tuần để thích nghi.”
“Một... một tuần?” Đồng Hoa kinh ngạc mở to mắt, rõ ràng là cảm thấy thời gian này quá ngắn.
“Sao nào? Có ý kiến gì?” Ánh mắt Enrique lập tức trở nên sắc bén.
“Không, không phải! Tôi chỉ cảm thấy...” Đồng Hoa vội vàng lắc đầu, lời nói chưa dứt: “Một tuần, e là cũng quá nhanh rồi...”
“Nhanh?” Khóe miệng Enrique nhếch lên một nụ cười giễu cợt: “Đối với tôi, một tuần đã là rất dài rồi.”
Anh ghé sát vào tai Đồng Hoa, khẽ nói: “Hơn nữa, sự kiên nhẫn của tôi có hạn thôi.”
Nói xong, anh khẽ hôn lên dái tai Đồng Hoa, rồi buông cô ra.
Gò má Đồng Hoa lập tức đỏ bừng, tim đập thình thịch, cả người như bị đóng băng, không biết phải làm sao.
Enrique nhìn dáng vẻ e thẹn của cô, trong lòng không khỏi rung động.
“Nếu đã không thể làm, vậy thì tạm thời lấy chút món khai vị để an ủi vậy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)