Đồng Hoa thu dọn xong xuôi, nhẹ nhàng tạm biệt bà cụ hiền từ: “Cảm ơn bác đã chăm sóc cháu mấy ngày nay, cháu phải đi rồi ạ.”
Bà cụ nở một nụ cười hiền hậu: “Không có gì đâu, con gái. Mong mọi việc trong chuyến đi của con đều thuận lợi, chúc may mắn nhé!”
Đồng Hoa mỉm cười cảm ơn bà một lần nữa, rồi bước ra khỏi khách sạn, vẫy một chiếc taxi, đi thẳng đến lãnh sự quán.
Nhân viên lắng nghe một cách nghiêm túc, ánh mắt lộ ra vẻ thấu hiểu và đồng cảm.
Họ nhanh chóng ghi lại tất cả những thông tin quan trọng và đảm bảo với Đồng Hoa rằng sẽ nhanh chóng tiến hành điều tra và giúp đỡ.
Đồng Hoa cảm ơn các nhân viên, lòng biết ơn hiện rõ trên khuôn mặt, sau đó, mang theo một tia hy vọng và quyết tâm, cô bước ra khỏi lãnh sự quán.
Khoảnh khắc bước ra khỏi lãnh sự quán, tâm trạng Đồng Hoa có phần nhẹ nhõm hơn, nhưng gánh nặng ưu tư trong lòng vẫn chưa thể hoàn toàn trút bỏ.
Cứ thêm một ngày không tìm thấy dấu vết của chị gái là cô lại thêm một phần áy náy và bất an vì nỗi lo của mẹ ở quê nhà.
****
Đồng Hoa kéo lê hành lý, bước đi nặng nề trên phố, lòng ngổn ngang trăm mối.
Đột nhiên, một cơn gió mạnh thổi đến, tiếng xe máy gầm lên như thú dữ, một tên cướp giật trên xe máy bất ngờ ập tới, với tốc độ nhanh như chớp, hắn vươn tay về phía hành lý của cô.
Đồng Hoa theo bản năng nắm chặt không buông, nhưng lại bị lực kéo bất ngờ này lôi đi, cô loạng choạng mấy bước rồi cuối cùng vì không đủ sức mà ngã sõng soài ra đất.
Trong cơn kinh hoàng, cô hét lớn: “Cướp! Cứu với! Help!”
Chỉ là tên cướp giật kia đã sớm biến mất ở khúc cua cuối phố, lẩn vào biển người, không còn tăm hơi.
Chỉ còn lại một mình Đồng Hoa, cô bất lực nằm trên mặt đường lạnh lẽo, xung quanh là những người qua đường vội vã nhưng lạnh lùng.
Tay chân cô đầy những vết trầy xước, sưng đỏ lốm đốm, mắt cá chân còn đau buốt như muốn gãy.
Cô gắng sức gượng dậy nhưng cơ bắp dường như đã mất hết sức lực, mỗi lần cố gắng đều chỉ là vô ích.
Thế giới xung quanh vẫn ồn ào như cũ, dòng người vội vã qua lại, nhưng không một ai để ý đến bóng hình bất lực của cô.
Cảm giác cô đơn lạnh buốt đến tận xương tủy, bao bọc lấy cô thật chặt.
Cuối cùng, nước mắt như những chuỗi ngọc trai đứt dây, bất giác lăn dài trên má.
Cô ngồi đó mặc cho nỗi buồn nhấn chìm mình, khóc lóc trở thành cách giải tỏa duy nhất của cô vào lúc này.
Trong lòng dâng lên một khát khao được về nhà mãnh liệt, mỗi giây trôi qua đều dài như một năm, cô khao khát được thoát khỏi sự cô đơn và bất an nơi đất khách quê người này.
Tuy nhiên, nỗi lo cho chị gái như tảng đá đè nặng trong lòng, không biết chị đang ở đâu, nỗi lo lắng này như một con rắn độc đang gặm nhấm tâm hồn cô.
Không thể từ bỏ việc tìm kiếm, nhưng mỗi phút mỗi giây chờ đợi đều như một sự dày vò, khiến cô cứ chênh vênh giữa hy vọng và tuyệt vọng, đau đớn khôn nguôi, lòng như dao cắt.
Ánh nắng chiếu rọi những con phố của Barcelona, soi sáng những bậc thềm đá uy nghiêm trước cửa lãnh sự quán.
Enrique Asturia trong bộ vest được may đo riêng, bước đi vững chãi, dáng người cao thẳng, anh bước ra từ cánh cửa lớn của tổng lãnh sự quán.
Gương mặt anh tuấn tú, ánh mắt toát lên vẻ thông tuệ và quyết đoán, không nghi ngờ gì anh chính là tâm điểm của sự kiện ngày hôm nay.
Bên cạnh anh, vị đại sứ - người đứng đầu lãnh sự quán, cũng mặc một bộ lễ phục, phong thái đường hoàng, mang một vẻ ung dung và lịch lãm của một nhà ngoại giao.
Công sứ và các thư ký đi sát phía sau, tạo thành một hàng ngũ trang trọng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)