"Cuối cùng nàng còn gì mà không hài lòng?" Ánh mắt Lưu Chương âm trầm, nhìn ta với vẻ đầy khó hiểu.
Ta nhếch môi cười mỉa mai: "Ngươi chưa bao giờ hiểu được nỗi khổ của ta, cũng chưa từng dành cho ta chút thương tiếc nào. Mỗi người một ngả, tự tìm hạnh phúc riêng chẳng phải sẽ tốt hơn sao?"
Đối với Lưu Chương, lòng ta đã chết lặng từ lâu.
Những chuyện ở kiếp trước đã khiến ta cạn kiệt sức lực, ta không muốn hỏi hắn tại sao, cũng không muốn dây dưa với hắn thêm nữa.
Lưu Chương nghe xong, sắc mặt liền thay đổi, thấp giọng mắng một câu: "Không biết tốt xấu. Hy vọng sau này nàng sẽ không hối hận."
"Chắc chắn sẽ không." Trong mắt ta không hề có chút lưu luyến.
Lưu Chương thấy ta cứng đầu, thở dài một tiếng: "Hôm nay, ta vì nàng mà mất hết mặt mũi, như vậy cũng đã là hết lòng hết dạ. Được, vậy như nàng mong muốn, ta và nàng không còn liên quan gì đến nhau nữa."
Ta kìm nén nụ cười mỉa mai nơi khóe môi, không nói thêm gì nữa.
Lưu Chương quay sang nhìn cha ta: "Nhạc phụ, là tiểu tế hồ đồ nhận nhầm. Mong nhạc phụ rộng lòng tha thứ cho tiểu tế."
Mặt cha ta đỏ bừng, chỉ chực nổi giận mắng chửi.
Nhưng Hàn Thư đã tiến lên ngăn ông lại: "Cha, hôm nay Lưu công tử có lẽ quá vui mừng nên mới nhận nhầm người."
Cha ta thấy Hàn Thư như vậy, cũng không thể nổi giận nữa, chỉ có thể gượng cười nói với tân khách trong đại sảnh: "Đều là hiểu lầm, tiểu tế chưa từng gặp qua hai tiểu nữ nhà ta. Trong nhất thời không nhận ra cũng là chuyện bình thường."
Thấy gia chủ Hàn gia đã nói như vậy, mọi người cũng giả vờ phối hợp với ông, lừa mình dối người.
Sự không biết điều của ta đối lập với lòng thấu hiểu của Hàn Thư, đôi mắt vốn u ám của Lưu Chương không biết từ lúc nào đã trở nên rất dịu dàng.
Hắn tiến tới nói xin lỗi Hàn Thư, khiến Hàn Thư đỏ mặt xấu hổ.
Ở một góc khuất không ai chú ý, Hàn Thư nhướng mày nhìn ta với vẻ đắc ý, trong mắt đều là oán hận.
Ta biết đây là trò mà Lưu Chương tự mình đa tình gây ra, khiến nàng ta có ác cảm đối với ta.
Về phía Bạch gia, chỉ có quản gia ra mặt.
"Phu nhân, mời đi theo lão nô." Quản gia nhìn ta với vẻ mặt vô cảm, giọng nói cũng không chút dao động.
Ta nhíu mày, chỉ hỏi một câu: "Bạch Tử Khiêm đang ở đâu?"
Trên gương mặt vỗn tĩnh lặng như giếng cạn của quản gia thoáng hiện lên một chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.
"Phu nhân, tiểu Hầu gia đang ở Mộng Lâu. Còn nữa, phu nhân không được gọi thẳng tên tiểu Hầu gia."
"Vậy sao?" Ta cười nhạt, hỏi ngược lại.
Sau khi theo quản gia bước ra khỏi cửa Hàn gia, ta cũng không buồn liếc nhìn kiệu hoa mà đi thẳng đến Mộng Lâu.
Quản gia nhìn theo bóng lưng ta rời đi, nét mặt căng thẳng.
"Phu nhân, người định đi đâu? Người phải cùng ta về Hầu phủ bái đường thành thân."
"Ta đương nhiên là đi tìm tiểu Hầu gia của nhà ngươi. Không có tân lang thì bái đường kiểu gì?" Giọng điệu châm biếm của ta theo gió truyền đến tai mọi người, không sót một chữ nào.
Ta bước nhanh như gió, đi theo sau là quản gia mồ hôi đầm đìa.
Ông muốn ngăn cản ta nhưng lại không dám.
Lễ chưa thành thì ta vẫn là nhi nữ Hàn gia, lễ thành, ta sẽ là chủ nhân của ông ấy.
"Phu nhân, Mộng Lâu này không phải là địa phương người nên tới."
Ta lờ đi như không nghe thấy, cầm lấy con dao làm bếp trên đường đến Mộng Lâu.
Sắc mặt quản gia trắng bệch.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



