Vào kiếp trước, Lưu Chương đến cầu thân nữ nhi của Hàn gia.
Nàng ta chịu khổ ở Hầu phủ mấy chục năm, nhưng nàng nghĩ ta dễ dàng hơn sao?
Thậm chí, hoàn cảnh của ta còn khó khăn hơn nàng ta.
Cha ta đi ra tiền sảnh, chẳng bao lâu đã quyết định xong hôn sự.
Lưu gia là tiểu hộ nghèo khó không có nhiều quy củ, cũng không có nhiều bạc để làm lễ.
Cha ta thở dài một tiếng: "Thiệt thòi cho con rồi, hài tử ngoan."
Đích tỷ thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt không thể giấu nổi niềm vui: "Cha quá lời rồi."
Sau đó, nàng ta lại nắm lấy tay ta với vẻ mặt dịu dàng, nhưng trong mắt lại ánh lên tia lạnh lẽo.
Thấy nàng ta như vậy, ta cảm thấy ớn lạnh, toàn thân nổi da gà, như thể bị rắn độc để mắt tới.
Rất nhanh, đích tỷ nhẹ nhàng lên tiếng: "Cha, con đã quyết định gả vào Lưu gia, nên chuyện giữa con và tiểu Hầu gia đương nhiên là có duyên nhưng không phận."
"Thay vì phá hỏng nhân duyên giữa Hàn gia và Bạch gia, không bằng để thứ muội gả qua? Đến lúc đó, nếu muội muội có được nhân duyên tốt thì người làm tỷ tỷ như con cũng yên tâm."
Tia lạnh lẽo đó đã trở thành hiện thực, khiến ta thương tích đầy mình.
Nàng ta thật độc ác, vì muốn đảm bảo hôn sự của mình không gặp rắc rối, nên đã buộc ta và Bạch Tử Khiêm lại với nhau.
"Cha, con xuất thân thấp kém, không xứng với tiểu Hầu gia."
Đời này, ta chỉ muốn gả cho một người bình thường, sống cuộc sống bình dị.
Làm thê nhà nông không dễ, mà làm chủ mẫu nhà quyền quý cũng khó khăn, ta không muốn vừa thoát khỏi hố lửa này phải nhảy vào hố lửa khác.
Nhưng cha lại phẩy tay: "Chủ ý của Thư Nhi không tệ, cứ vậy mà quyết định."
Đây là ông vừa muốn có thanh danh tốt, vừa muốn có quyền lực.
Ta thấy cả người lạnh lẽo như rơi vào hầm băng, không nói được câu nào nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


