Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sở Thanh Nhiễm nhàn nhạt liếc Thanh Đồng một cái, dưới nền tuyết trắng xóa, nốt ruồi chu sa giữa hai hàng lông mày của nàng ta càng thêm chói mắt.
"Thanh Đồng, ngươi đừng nói nữa, cho dù tỷ tỷ có đối xử với ta thế nào, ta vẫn xem tỷ tỷ là người thân nhất."
Thanh Đồng nghe vậy, chỉ cảm thấy cô nương nhà mình quá lương thiện, nàng liền không nhịn được mà cảm thấy không đáng thay cho cô nương. Nàng ngước mắt liếc nhìn cửa phòng đóng chặt, không nhịn được bực bội hừ nhẹ một tiếng.
…
Thanh Đồng bất mãn liếc nhìn Noãn Xuân một cái, đang định nhấc chân đi theo Sở Thanh Nhiễm vào trong thì bị Noãn Xuân đưa tay ra chặn lại.
Noãn Xuân cười nói: "Cô nương nhà ta nói, nàng chỉ gặp một mình nhị cô nương, những người không liên quan đều không được vào trong."
Thanh Đồng nghe vậy, cả gương mặt lập tức méo mó, nếu không phải hôm nay các nàng đến đây là để xin lỗi, nàng nhất định đã giơ tay cho Noãn Xuân một bạt tai, để Noãn Xuân biết thân phận của mình là gì mà dám làm càn trước mặt nhị cô nương như vậy.
Noãn Xuân kiêu ngạo ngẩng đầu nhìn Thanh Đồng, hoàn toàn không còn dáng vẻ cúi đầu thuận theo ngày thường. Kỳ thật trong lòng nàng lúc này cũng rất lo lắng, lòng bàn tay đều là mồ hôi lạnh. Nếu không phải cô nương nhà nàng vừa rồi cố ý dặn dò, nàng thật sự không dám đối xử với Thanh Đồng như vậy.
Thanh Đồng tuy không bằng thị nữ thân cận của nhị cô nương là Nhã Phong, nhưng cũng là đại nha hoàn được yêu thích bên cạnh nhị cô nương. Trước đây, khi Noãn Xuân và Minh Đông gặp Thanh Đồng, do nhị cô nương được sủng ái hơn đại cô nương nên các nàng luôn phải nhường Thanh Đồng ba phần. Mỗi lần đi lĩnh đồ, cũng đều là thị nữ của nhị cô nương chọn xong, còn lại mới đến lượt người trong viện các nàng chọn.
Nói ra cũng hiếm có đích nữ nhà nào lại sống thành thế này, bọn hạ nhân hầu hạ đại cô nương ở sau lưng không ít lần càu nhàu. Có người thậm chí còn muốn đến viện của nhị cô nương hầu hạ, mỗi khi gặp nhị cô nương đều ra sức nịnh bợ.
Noãn Xuân tuy cũng cảm thấy đại cô nương quá yếu đuối nhưng lại chưa từng nghĩ đến việc phản bội chủ tử nhà mình. Trong mắt nàng, đại cô nương tuy có chút yếu đuối nhưng không phải là người vô dụng.
Tính tình của đại cô nương rất tốt, đối với hạ nhân cũng đặc biệt khoan dung. Cho dù bản thân nàng có sống không như ý thế nào cũng chưa từng trút giận lên người dưới tay. Nhưng hạ nhân trong viện của đại cô nương lại xem sự khoan dung của nàng thành dễ bắt nạt…
Sở Thanh Nhiễm liếc nhìn Noãn Xuân một cái, cũng không nói gì nhiều, mà chỉ phất tay bảo Thanh Đồng đợi ở ngoài cửa. Thanh Đồng chỉ có thể không cam lòng dậm chân, sau đó cắn môi dưới nhìn Noãn Xuân đóng cửa phòng lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)