Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngày 26 tháng 10, thành Tuyên Lâm đón trận tuyết lớn đầu tiên trong năm.
Tuyết rơi như lông ngỗng mang theo gió bắc gào thét, mang theo khí thế ngập trời càn quét mảnh đất này. Chỉ trong nháy mắt đã bao phủ cả thành Tuyên Lâm trong một màu trắng xóa mênh mông.
Trong noãn các của Mộ Thanh Uyển, một thiếu nữ khoảng mười bốn, mười lăm tuổi đang xõa tung mái tóc dài. Lúc này, nàng đang chuyên chú nhìn chằm chằm chiếc gương trong tay đến thất thần.
Trong gương là một gương mặt hơi béo với rất nhiều đốm tàn nhang. Nàng đã từng vì gương mặt đầy khuyết điểm này mà bị thế gia quý tộc ở thành Tuyên Lâm chê cười.
Sau đó cũng vì gương mặt xấu xí này mà nàng bị vị hôn phu công khai từ hôn. Nàng còn bị phụ thân sủng thiếp diệt thê buộc thay thứ muội gả cho tiểu cữu cữu của vị hôn phu đang trọng thương để xung hỉ.
Đến ngày thành thân Sở Ấu Nghiên mới phát hiện, tiểu cữu cữu của vị hôn phu không chỉ mình đầy thương tích mà còn là tội nhân đắc tội với Lục hoàng tử, tình cảnh vô cùng nan kham.
Hôm thành thân rượu của nàng bị người ta bỏ thuốc, suýt chút nữa đã gây ra chuyện động trời trước mặt mọi người. May mà người nam nhân kia cũng coi như đáng tin cậy, hắn cuối cùng vẫn bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng của nàng…
Mà người nàng hận nhất… lại chính là bản thân mình. Nàng hận mình ngu ngốc, hận mình vô tri, hận mình có mắt không tròng…
Nếu kiếp trước nàng có thể phát hiện ra manh mối sớm một chút, sớm thoát khỏi những đau thương và oán hận vô ích, thì người nam nhân có vẻ ngoài đáng sợ nhưng nội tâm lại dịu dàng kia, có lẽ… có lẽ sẽ không vì bảo vệ nàng mà chết…
Mãi cho đến lúc chết Sở Ấu Nghiên mới biết được, sở dĩ sau này mình càng lớn càng xấu, sức khỏe cũng ngày một kém đi là vì đã trúng một loại độc mãn tính.
Loại độc mãn tính này không màu không vị, là do Tô thị, di nương của Sở Thanh Nhiễm bỏ ra số tiền lớn mới mua được từ tay một danh y giang hồ.
Sau khi dùng loại độc này, cơ thể người trúng độc sẽ dần yếu đi, trên người mọc ra những đốm độc màu nâu đỏ, cơ thể còn bị phù nề suy nhược. Loại độc này rất khó bị phát hiện, trừ khi gặp được đại phu có y thuật cao minh, nếu không chỉ có thể đợi đến lúc độc phát mới bị người ta nhận ra.
Khi còn nhỏ Sở Ấu Nghiên trông như một tiểu oa nhi được tạc bằng ngọc tuyết, đôi mắt linh động vừa có thần lại vừa xinh đẹp, tựa như vì sao sáng nhất trên bầu trời đêm vô tận.
Năm đó nàng cùng mẫu thân Vân thị lên núi cầu phúc, tình cờ gặp được vị hôn phu Lâm Tiêu Thịnh và mẫu thân Thẩm thị của hắn.
Nắm ấy Sở Ấu Nghiên mới 11 tuổi đứng giữa rừng đào, tựa như một tiểu tiên nữ hoa đào từ trên trời giáng xuống. Cho dù năm đó tuổi vẫn còn nhỏ nhưng vẫn có thể nhìn ra được sau này nhất định sẽ là một đại mỹ nhân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
