Trong khoảng thời gian ở nhờ phủ đại học sĩ, Đại Từ thị đối với hành tung của Hạ Liên Phòng tuy rằng không thể nói là thập phần lý giải, nhưng cũng biết một hai. Tỷ như cứ cách bảy ngày nàng sẽ đi Phủ Tĩnh quốc công một chuyến, có đôi khi là một thân một mình, có đôi khi là tỷ đệ ba người cùng đi.
Đại Từ thị nghĩ, Tĩnh quốc công cùng Lam Chiến đại tướng quân đều không ở trong Yến Lương thành, Phủ Tĩnh quốc công này chỉ còn lại có nữ quyến cùng con cháu theo đường quan văn, bà ta muốn cho cháu trai tiếp cận Hạ Liên Phòng, xem ra liền phải ra tay từ nơi này, bằng không bà ta thật sự không biết lúc nào mới có thể gặp được Hạ Liên Phòng!
Về phần ý kiến của Trương Chính Thư, Đại Từ thị tất nhiên không cần hỏi qua, bà ta ở nhà quen ngang ngược, cho dù là bảo bối kim tôn cũng không ngoại lệ. Bất quá Đại Từ thị cũng không phải kẻ ngốc, bà ta nhìn dáng vẻ cháu trai, suốt ngày trừ bỏ đọc sách liền là ngẩn người thất thần, thực rõ ràng cho thấy đã có người trong lòng.
Vì thế Đại Từ thị liền đi hỏi, kết quả thật vừa khéo, hóa ra Trương Chính Thư vừa lúc có ý tứ với Hạ Liên Phòng! Thậm chí hắn còn muốn sau này thăng quan tiến chức, có thể nghênh cưới hai danh đích nữ Hạ gia, học theo Nga Hoàng Nữ Anh, tỷ muội cùng hầu một chồng, chẳng phải sẽ thành một đoạn giai thoại hay sao?
Chỉ là Trương Chính Thư tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng hắn cũng biết, nếu muốn đạt tới cái mục tiêu này hắn nhất định phải thật cố gắng, khoa cử hai năm sau hắn phải trúng tam Giáp mới được. Bằng không lấy thân phận một tú tài nghèo như hắn, lấy cái gì đi cưới nữ tử Hạ gia thân phận cao quý? Dù muốn cưới cái thứ xuất chỉ sợ cũng không đủ tư cách!
Đương nhiên, cái này cũng không đại biểu Trương Chính Thư tâm tính kiên định, chỉ có thể nói hắn có dã tâm cực mạnh, hơn nữa tự đánh giá bản thân quá cao. Nên khi Đại Từ thị nói ra đề nghị của mình với hắn, Trương Chính Thư không tự chủ động tâm.
Nếu có thể định thân với Hạ Liên Phòng hoặc là Hạ Mạt Hồi trước, như vậy sau này sĩ đồ của hắn còn phải lo sao? Dù không trúng tam Giáp, có Phủ Tĩnh quốc công cùng phủ đại học sĩ hai hậu thuẫn cường mà hữu lực này, tiền đồ của hắn cũng vẫn bừng sáng, không có giới hạn! Trương Chính Thư lại không cảm thấy, thân là nam tử, cần nhờ nữ tử thượng vị là một chuyện làm người ta xấu hổ cùng hổ thẹn cỡ nào. Chỉ cần hắn thành công, được làm vua thua làm giặc, đến lúc đó ai dám nói Trương Chính Thư hắn một câu không phải?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
