Cứ tưởng rằng đi theo tiến cung là chuyện tốt kiếm lời không lỗ, nhưng rất nhanh Trương Linh Chi liền phát hiện bản thân mình nghĩ quá mức tốt đẹp. Không nói khác, riêng chuyện nàng ta phải như Diêu Quang, Cầm Thi đứng im hầu một bên hơn một canh giờ liền muốn mạng của nàng ta. Tuy nói Trương gia đã xuống dốc nhưng dù thế nào Trương Linh Chi cũng là cẩm y ngọc thực từ nhỏ lớn lên, Đại Từ thị còn ngóng trông nàng ta có thể gả cho quý nhân, sau này giúp đỡ Trương gia nên tất nhiên sẽ không để cho nàng ta chịu khổ gì. Phải đứng hơn một canh giờ còn an ổn không động đậy như hôm nay, đối với Trương Linh Chi thật sự mà nói là quá gian nan.
Nhưng nàng ta lại không dám tùy tiện mở miệng, vốn ở trong lòng nàng ta là muốn tìm chút chuyện cho Hạ Liên Phòng, nhưng Thái Hậu kia phượng uy lẫm lẫm, cả người khí tràng mười phần, nàng ta căn bản không dám nói lung tung. Hạ Liên Phòng được Thái Hậu yêu quý như vậy, dù xảy ra chút gì vấn đề chắc chắn cũng có thể thoải mái giải quyết, nhưng mình thì không giống vậy, giờ phút này nàng ta chẳng qua chỉ là tên "Nha hoàn", chẳng lẽ nàng ta gây chuyện phiền toái, Thái Hậu bỏ qua cho Hạ Liên Phòng, nhưng còn có thể bỏ qua cho nàng ta hay sao?
Không thể không nói, đầu óc Trương Linh Chi vẫn là linh quang. Nàng ta vụng trộm dùng ánh mắt liếc Cầm Thi bên cạnh, thấy nàng thần sắc an nhiên cung kính, đứng ở đàng kia thập phần vững chắc, lại hướng sang phải nhìn xem Diêu Quang, Diêu Quang này vốn là cái một kẻ tính tình tinh quái, ngày thường ở Hạ phủ đó là một nén nhang cũng không an tĩnh được, nhưng ở trong cung nàng cũng có thể làm được mặt không đổi sắc, cấp bậc lễ nghĩa chu đáo, quyết không khiến Hạ Liên Phòng mất mặt.
Thái Hậu giữ lại Hạ Liên Phòng ở trong cung dùng cơm trưa, không nghĩ tới Tề vương thế tử lại tới Thúy Vi cung. Hắn đầu tiên là thỉnh an Thái Hậu, sau đó câu được câu không nói chuyện cùng Thái Hậu, tròng mắt lại thỉnh thoảng bay lượ trên người Hạ Liên Phòng. Trong miệng nói chuyện về thọ yến của Tề vương sắp tới, tâm tư lại không ở đó. Cũng may hôm nay tâm tình Thái Hậu rất tốt cho nên cũng không để ý ánh mắt hắn, Liên nha đầu sinh được xinh đẹp như vậy, lại thông minh như thế, có nam tử thích cũng là bình thường. Kỳ Hoài Húc ở trong mắt Thái Hậu, dũng mãnh có thừa nhưng cẩn thận không đủ, không làm ra được sóng gió gì, cho nên bà cũng không để ý nhiều, chỉ là khi ánh mắt của đối phương càng thêm không kiêng nể gì thì để Hạ Liên Phòng đến sau tấm bình phong chờ.
Đối với ánh mắt nóng hừng hực của Kỳ Hoài Húc, Hạ Liên Phòng chỉ làm như không nhìn thấy, Trương Linh Chi lại nảy ra ghen ghét. Kỳ thị nhất tộc, xưa nay đều có nhiều mĩ nhân, nghe nói khai quốc thành tổ Hoàng Đế là Phong Thần tuấn tú, thân Kỳ Hoài Húc là hậu thế, tuy nói không so được với thành tổ Hoàng Đế nhưng cũng còn có mấy phần phong thái, với người Hoàng gia chỉ là bình bình, nhưng đặt tại dân gian thì cũng được tính là tuyệt đại giai nhân. Ngay cả mấy phi tần dung mạo bình thường trong hậu cung của Hoàng Thượng, ử trogn mắt dân chúng cũng đều là đại mỹ nhân hiếm có. Huyết thống Hoàng gia từng đời đều do mỹ nhân sinh ra, con cháu hoàng thất càng đương nhiên đều có dung mạo hơn người.
Nhưng Hạ Liên Phòng lại cảm thấy, Thanh vương cũng là hoàng tộc Kỳ thị, vì sao lại không giống đám người Kỳ Hoài Húc, Kỳ Ngọc Hà tạo cho người ta một loại cảm giác âm nhu khó diễn tả bằng lời chứ? Ở trên người hắn, tràn ngập đều là khí tức nam tử mãnh liệt, vừa uy vũ vừa trang nghiêm.
Một khi Kỳ Hoài Húc đã tuấn tú như vậy, Trương Linh Chi thân là nữ tử tất nhiên phương tâm ám hứa, nhưng nàng ta thấy ánh mắt của đối phương chỉ nhìn chằm chằm Hạ Liên Phòng, trong lòng liền thập phần tức giận. Hôm nay nếu mình cũng có thể ăn mặc lộng lẫy, tô son điểm phấn, ánh mắt thế tử khẳng định sẽ dừng ở trên người mình!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

