Trương thị một nhà từ lúc vào thành Yến Lương liền bị một mảnh phồn hoa này làm cho mê mẩn hoa mắt, cảm thấy mình trước đây ở Trừ Châu tuy đã rất tốt, nhưng vô luận thế nào cũng không so được với kinh thành, bọn họ một đường trải qua không ít tòa nhà của quan lại thé gia, càng xem càng cảm thấy nhà mình không lên nổi mặt bàn, nội tâm đối với phủ đại học sĩ sắp tìm đến để nương tựa lại thêm một phần khát khao.
Bất quá khát khao này như thế nào cũng không rung động cùng hâm mộ bằng khi bọn họ chính mắt thấy được phủ đại học sĩ!
Cánh cổng màu đen đoan trang khí phái, hai bên cửa đặt hai đầu sư tử bằng đá, trên bảng hiệu nền đen chữ đỏ bốn chữ phủ đại học sĩ ở dưới ánh mặt trời có vẻ vô cùng rạng rỡ sinh huy! Ngay cả thủ vệ gia đinh canh cửa, chất vải mặc trên người cũng cực tốt, ai ai đều thân hình cao lớn ngũ quan đoan chính, cả người tỏa ra chính khí, khiến người nhìn vào liền sinh lòng sợ hãi.
Trương lão phu nhân vừa gả vào Trương gia không lâu, Trương lão thái gia liền đem biểu muội thanh mai trúc mã lấy danh phận bình thê đón vào trong phủ, khéo là biểu muội này cũng họ Từ, bởi vậy để phân biệt hai người, mọi người đều gọi họ là Đại Từ thị cùng Tiểu Từ thị. Nay nhiều năm trôi qua như vậy, Trương lão thái gia cùng Tiểu Từ thị đều đã xuống đất, ngược lại Đại Từ thị lại càng già càng dẻo dai, càng sống càng có tinh thần. Bà ta nhìn bảng hiệu trước mắt, nhìn phủ đại học sĩ khí phái này, trong lòng không khỏi vừa hâm mộ vừa ghen tỵ. Năm đó nếu bà ta thông minh một chút, nhìn xa trông rộng một chút thì nói không chừng người gả vào Hạ gia chính là bà ta, ai kêu lúc ấy bà ta một lòng thích Trương lão thái gia, chẳng sợ đối phương là kẻ thương nhân bà ta cũng không tiếc hết thảy muốn gả đến thế nên mới chọc cho người nhà tức giận, đem bà ta trục xuất.
Tình yêu mà bà ta một lòng chờ đợi, Trương lão thái gia cũng không thể cho bà ta, hắn chỉ là muốn ở Yến Lương vịn lên một nữ tử cao môn đại hộ từ đó đem chuyện buôn bán làm lớn, ai biết bà ta lại liều lĩnh vì hắn, còn bị Từ gia xoá tên, còn bị lệnh cưỡng chế một đời không cho phép đặt chân vào kinh thành. Đại Từ thị bị lừa, trong lòng oán hận tất nhiên là không cần nhiều lời, nhưng bà ta cứng rắn là kẻ có thể nhịn, chẳng sợ Trương lão thái gia bởi vì bà ta không có giá trị lợi dụng lạnh lùng với bà ta, sau khi bà ta nhập môn không lâu lại còn đón thêm bình thê vào cửa, Đại Từ thị vẫn nhất nhất nhịn xuống. Từ đó về sau bà ta chỉ dùng thời gian ngắn ngủi mấy năm liền đem toàn bộ Trương gia nắm vào trong lòng bàn tay mình, Tiểu Từ thị kia căn bản không thể ở trong tay bà ta sống được mấy năm, Trương lão thái gia sau này nhét vào phủ thêm vài di nương, mỗi một người đều bị bà ta dạy dỗ dễ bảo, Trương viên ngoại do bà ta sinh ra đương nhiên trở thành đích tử duy nhất của Trương gia.
Hiện tại Trương lão thái gia chết, Từ gia lại xuống dốc không phanh nên Đại Từ thị mới nghĩ tới muội muội là lão phu nhân phủ đại học sĩ, chính mình đời này xem như xong nhưng bà ta còn có một cháu trai đang độ niên hoa, cũng không thể để hắn cả đời không có tiền đồ chứ? Vì thế bà ta liền gửi cho Từ thị tu một phong thư, sau khi được đối phương nhận lời trợ giúp liền chuyển nhà tới Yến Lương —— đương nhiên, mấy di nương kia của Trương lão thái gia thì ba ta mặc kể, mặc cho họ tự sinh tự diệt đi thôi.
Cho nên khi nhìn thấy phủ đại học sĩ vừa to vừa đẹp, bà ta tất nhiên rất cao hứng, nghĩ mình có thể trụ đến chỗ như thế này, thật sự không biết uy phong gấp bao nhiêu lần hơn nhà cũ của Trương gia ở Trừ Châu.
Nhưng thấy Từ thị cùng Hạ Lịch không hề ở cửa nghênh đón, Đại Từ thị liền có chút không vui. Bà ta thấy, mình đường xa mà đến, lại là trưởng bối, nói như thế nào cũng phải đi ra đón chào mới đúng nha, nhất thời trong lòng liền có so đo, ngoài mặt cũng không dễ coi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)