Đọc trên trang web
Thẩm Tuyết Nhu nhìn hai quyển sách trong tay, cười càng vui vẻ hơn: "Cảm ơn đại tỷ tỷ."
Trên mặt Thẩm Kim Nguyên không có cảm xúc gì: "Muốn học y không phải là chuyện đơn giản, ta sẽ tìm một số sách cơ bản cho muội trước, từ từ học."
"Vâng" Trong mắt Thẩm Tuyết Nhu tràn đầy loại tình cảm ngưỡng mộ đối với trưởng bối, người không biết còn tưởng Thẩm Kim Nguyên là trưởng bối gì của nàng ta đấy.
Ban đêm, Thẩm Kim Nguyên ở trong dược phòng nhỏ của mình loay hoay với những loại thuốc trị thương kia.
Đến Thẩm phủ mới vỏn vẹn 2 tháng, đồ đạc trong dược phòng nhỏ này đã vô cùng sung túc rồi, toàn bộ đều là Bán Hạ và Ẩn Nguyệt giấu người trong Thẩm phủ chuẩn bị. Cho nên những người khác trong phủ, đều vẫn chưa biết sự tồn tại của dược phòng nhỏ này, Thẩm Kim Nguyên cũng chỉ có buổi tối không có người mới đến đây giết thời gian.
Ẩn Nguyệt nhìn bộ dáng sốt sắng của chủ tử nhà mình, liếc nhìn Bán Hạ đang hầu hạ ở một bên, trong mắt hai người đều là ý cười, cũng chỉ có Ngọc công tử mới có thể khiến tiểu thư vui vẻ như vậy.
Thẩm Kim Nguyên nhìn lướt qua mười dòng, rất nhanh đã xem xong thư.
"Vừa hay, ta có thể gửi thư hồi âm cùng lễ vật sinh thần qua đó luôn."
Đối với thân phận người thân của mình, Thẩm Kim Nguyên không có bất kỳ giấu giếm nào, toàn bộ đều giao phó rõ ràng rành mạch trong thư, đương nhiên cũng có dự định không định ở lại đây lâu dài của mình. Lại nói thêm một số chuyện xảy ra gần đây, cuối cùng mới nói ra câu sinh thần vui vẻ kia.
Thư vừa viết xong, Thẩm Kim Nguyên liền nhíu mày, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ẩn Nguyệt lập tức cũng nhận ra điều gì đó: "Tiểu thư, ta đi xem thử."
Thẩm Kim Nguyên gật đầu: "Không phải vạn bất đắc dĩ, đừng lộ diện."
"Vâng." Ẩn Nguyệt xách kiếm liền đi ra ngoài.
Bán Hạ căng thẳng sáp đến bên cạnh Thẩm Kim Nguyên: "Tiểu thư, sao vậy?"
Thẩm Kim Nguyên tự mình gấp gọn thư lại, nhét vào phong thư, đồng thời dùng sáp niêm phong lại.
"Tên trộm vặt mà thôi."
Chưa tới một lát, Ẩn Nguyệt đã trở lại, sắc mặt có chút khó coi.
Thẩm Kim Nguyên có chút bất ngờ, Ẩn Nguyệt không phải là người dễ bị ảnh hưởng cảm xúc: "Sao vậy?"
Ẩn Nguyệt đưa một xấp thư đến trước mặt Thẩm Kim Nguyên: "Người vừa nãy thân thủ rất không tồi, hộ vệ trong phủ thậm chí mấy tên ám vệ bên cạnh Thẩm đại nhân, đều không phát hiện ra. Những bức thư này bọn chúng giấu vào thư phòng của Thẩm đại nhân, ta thấy tình hình nghiêm trọng, đợi người đi khỏi liền lấy thư ra."
Thẩm Kim Nguyên mở từng bức thư ra, thần sắc ngày càng lạnh.
"Ha, Tam hoàng tử và Thái tử đấu đến ngươi chết ta sống, tổ phụ ta là người của phe Thái tử, bị liên lụy... cũng rất bình thường. Nhưng vị Tam hoàng tử này, thủ đoạn rất bẩn thỉu a. Thông đồng với địch phản quốc, đây là muốn đẩy tất cả mọi người trong Thẩm phủ xuống địa ngục."
Ánh mắt Ẩn Nguyệt lạnh lẽo: "Thuộc hạ đi Tam hoàng tử phủ ngay đây, giết người."
Khóe môi Thẩm Kim Nguyên chậm rãi nhếch lên: "Đây là chuyện triều đường Đại Chu, chúng ta có thể không tham gia thì đừng tham gia."
"Nhưng Thẩm phủ... dù sao cũng là nhà của ngài a."
Thẩm Kim Nguyên khẽ thở dài một hơi: "Đưa thư đến trước mặt tổ phụ ta, chú ý một chút, đừng để ông ấy phát hiện là ngươi đưa."
"Vâng."
Ngày hôm sau, Hoàng đế Đại Chu nổi trận lôi đình, trên triều đường các quan viên lòng người bàng hoàng.
Người của phe Tam hoàng tử tham tấu Nội Các Đại Học Sĩ Thẩm Duy, kết bè kết phái, dung túng đồng tộc hối lộ quan viên, cường đoạt dân nữ. Đây còn chưa phải là quan trọng nhất, vậy mà còn có người tham tấu ông thông đồng với địch phản quốc.
Hoàng đế phái Ngự Lâm Quân bao vây Thẩm phủ, lục soát chứng cứ.
Thẩm Thanh Sơn và phụ thân Thẩm Duy, ngay tại chỗ liền bị bắt giam, chờ đợi định đoạt.
Thẩm gia lúc này chỉ có nhị lão gia nhị phòng Thẩm An Niên và trưởng tử đại phòng Thẩm Nghiên, những người còn lại đều là nữ quyến.
Lâm Thị sắc mặt trắng bệch nắm lấy tay Thẩm Kim Nguyên, rõ ràng sợ hãi không thôi, lại luôn an ủi Thẩm Kim Nguyên: "Noãn Noãn đừng sợ, không sao đâu, tổ phụ và cha con, nhất định sẽ có cách."
Nhìn Ngự Lâm Quân lục lọi khắp nơi trong phủ, hung thần ác sát, Thẩm Tuyết Nhu và Thẩm Anh Anh nhỏ giọng nức nở.
Lý Thị che chở Thẩm Anh Anh ở phía sau, Lâm Thị cũng kéo Thẩm Tuyết Nhu đến trước mặt mình, ở cùng một chỗ với Thẩm Kim Nguyên.
Lúc này, tình hình còn chưa rõ ràng, các nàng chỉ có thể ở trong phủ chờ đợi.
Thẩm Hoài Ân được Thẩm Nghiên ôm trong ngực, dường như không hề sợ hãi, hai mắt nhìn quan binh qua qua lại lại, tựa hồ cái gì cũng chưa hiểu.
Thẩm Tuyết Nhu nắm lấy tay Thẩm Kim Nguyên vẫn luôn run rẩy: "Đại... Đại tỷ tỷ, tỷ nói tổ phụ và cha, sẽ có chuyện gì không?"
Thẩm Kim Nguyên vỗ vỗ mu bàn tay nàng ta an ủi: "Yên tâm, chuyện gì cũng sẽ không có."
Dù sao cũng là nữ tử khuê các, chưa từng thấy qua cảnh tượng này, nàng ta đỏ hoe hốc mắt, cẩn thận dò hỏi: "Thật sao?"
Thẩm Kim Nguyên gật đầu: "Thật."
Ngự Lâm Quân suýt chút nữa đào cả đất trong hoa viên lên, vậy mà không thu hoạch được gì.
Tướng lĩnh phụ trách lục soát lần này là người của phe Tam hoàng tử, hắn ta ánh mắt âm u quét qua đám người Thẩm phủ, rất không cam lòng nhổ một bãi nước bọt. Ánh mắt nhìn về phía Thẩm Nghiên, trưởng tôn của Thẩm gia, còn chưa ra làm quan, nếu như...
Hắn ta nháy mắt với một tiểu tướng bên cạnh, đối phương lập tức hiểu ý, rút đại đao đi về phía Thẩm Nghiên.
Lâm Thị kinh hãi nhìn người tới, mạnh mẽ chắn trước người Thẩm Nghiên, dùng thân hình gầy gò của bà bảo vệ trưởng tử của mình.
Thẩm An Niên phản ứng chậm một nhịp, nhưng cũng rất nhanh lại chắn trước mặt đại tẩu nhà mình, cố gắng nở một nụ cười: "Vị quan gia này, các ngài chỉ là phụ trách lục soát chứng cứ. Không tra ra được, không phải nên hồi cung phục mệnh sao?"
Tiểu tướng cười lạnh: "Trong phủ không tra ra được, nói không chừng giấu trên người đấy?"
Thẩm An Niên lăn lộn thương trường nhiều năm, trong lòng tuy tức giận, nhưng trên mặt vẫn cười ha hả: "Quan gia nói đùa rồi, thời tiết hiện giờ, y phục đều mỏng manh, giấu đồ ở đâu được."
Tiểu tướng sầm mặt: "Ai nói đùa với ngươi, ngươi! Còn có các ngươi!" Ánh mắt hắn ta từng người quét qua đám người Thẩm phủ: "Cởi hết y phục ra cho lão tử, nếu không, ta liền tính các ngươi cản trở công vụ. Nếu không cẩn thận bị thương hoặc chết, ha ha ha, cũng không thể trách chúng ta."
Mồ hôi trên trán Thẩm An Niên đều chảy xuống rồi, những người này, căn bản là muốn nhân cơ hội ra tay. Hơn nữa là nhắm vào Thẩm Nghiên, đây... chính là muốn đoạn tuyệt huyết mạch nối dõi của Thẩm gia ta.
Thẩm An Niên nắm chặt nắm đấm, thân thể đều đang run rẩy, nhưng ông biết, ông không thể để Thẩm Nghiên xảy ra chuyện, đây chính là trưởng tôn của Thẩm gia ông.
Đối phương mảy may không để Thẩm An Niên vào mắt, một phen túm lấy y phục trước ngực ông, liền kéo người sang một bên. Lập tức có hai tên Ngự Lâm Quân khống chế ông lại.
Lý Thị kinh hãi lên tiếng: "Lão gia, các người muốn làm gì? Lão gia!"
Thẩm An Niên bị hai tên Ngự Lâm Quân đè ép trên mặt đất, mảy may không thể động đậy. Nhưng vẫn an ủi thê tử: "Không sao, ta không sao."
Thẩm Anh Anh sợ hãi khóc òa lên: "Cha"
"Ngoan, Anh Anh ngoan, cha không sao."
Thẩm Kim Nguyên khẽ nhíu mày, nháy mắt với Ẩn Nguyệt ở một bên. Đối phương gật đầu, lùi lại hai bước che giấu thân hình, tay phải lơ đãng xoay chuyển, trong tay lập tức có thêm mấy chiếc phi tiêu.
Thẩm Nghiên hai mắt đỏ ngầu, đặt Thẩm Hoài Ân xuống bên cạnh Thẩm Kim Nguyên: "Các người muốn làm gì? Chứng cứ không lục soát được, liền muốn giết người diệt khẩu sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)