Thương Vấn Thanh nắm tay Hoắc Đào Đào đi một đoạn, cô bé chẳng nói chẳng rằng, cố gắng theo kịp sải chân dài của anh, loạng choạng bước đi.Anh bèn chậm lại, nghĩ ngợi rồi dứt khoát bế thốc cô bé lên. Toàn thân bé mềm oặt, nhẹ như thể đang ôm một đám bông gòn.
Đi chưa được mấy bước, “bụng bông gòn” liền kêu “ục ục ục”.
Hoắc Đào Đào ôm bụng, ngượng ngùng rúc đầu vào vai anh.
Thương Vấn Thanh hiểu ngay, dù cô bé không nói nhưng cũng có thể đoán được trên đường tới đây đã chịu bao nhiêu khổ.
Lúc này đa phần quán ăn đã đóng cửa, quanh đây chỉ còn một tiệm KFC mở 24 giờ.
Trong KFC, ngoài nhân viên phục vụ, chỉ lác đác vài người nằm gục ở góc chuẩn bị qua đêm tại đó.
Thương Vấn Thanh vốn ít khi ăn mấy loại đồ nhanh này, tùy tiện gọi cho Hoắc Đào Đào một phần combo, còn mình thì lấy một cốc cà phê.
Hoắc Đào Đào ngồi trong cửa tiệm ấm áp, đôi mắt long lanh đảo quanh. Tất cả ở đây đều khác với ngôi nhà gỗ trên cây mà cô từng ở — ánh đèn sáng rực, tường trắng tinh, trên đó còn dán nhiều bức tranh màu sắc rực rỡ.
Thương Vấn Thanh bưng khay trở lại.
"Ăn đi.”
Hoắc Đào Đào chưa từng ăn thứ gọi là hamburger này. Bánh mì mềm mềm, thịt bên trong vừa thơm vừa mọng nước — ngon tuyệt.
Cô bé vừa ăn vừa cười, đôi mắt cong cong thành hình trăng khuyết, chân nhỏ dưới bàn cũng đung đưa theo nhịp.
"Cháu trai, cái bánh bao bao này ngon quá đi.”
Thương Vấn Thanh mím môi: “Đừng gọi là cháu ngoại nữa,gọi anh là anh trai.” Dẫu thứ bậc trong gia phả là vậy, nhưng nghe một nhóc con suốt ngày mở miệng “ cháu trai” thật sự khó chịu.
Hoắc Đào Đào vừa nhai khoai tây chiên vừa mơ hồ nói: “Nhưng anh đúng là cháu trai mà, mẹ bảo làm người không được vô lễ với bề trên."
Răng của con bé còn chưa mọc đủ, thế mà nói đạo lý lại đâu ra đấy.
Thương Vấn Thanh hơi cong khóe môi, cầm khăn giấy giúp cô bé lau sạch vệt sốt dính nơi khóe miệng.
Suy cho cùng, trẻ con vẫn là trẻ con, hoàn toàn chưa hiểu được trách nhiệm của người lớn nặng nề thế nào.
Ánh mắt anh vô tình lướt lên tấm poster treo trên tường quán, trên đó là một gương mặt quen thuộc — Trịnh Triều, đồng đội cũ của anh.
Mà không lâu trước đây, gương mặt xuất hiện trên poster quảng cáo của KFC còn là anh.
Hè năm ngoái, Thương Vấn Thanh được một người săn tài năng phát hiện, tham gia chương trình tuyển chọn 《Bay lên nào, thiếu niên tương lai!》, cuối cùng nhờ số phiếu cao mà debut ở vị trí C, trở thành đội trưởng của nhóm nhạc nam TheFly. Khi đó, tài nguyên, cơ hội đổ về như mưa, anh từng nghĩ mình sẽ thuận gió tung cánh, thực hiện giấc mơ trong giới giải trí.
Nhưng đời chẳng như ý. Tháng trước, ngay khi anh đang ở khách sạn chuẩn bị cho buổi diễn, cảnh sát ập đến nói có người tố cáo anh sử dụng ma túy. Trong hành lý của anh quả thật tìm thấy cần sa.
Dù kết quả xét nghiệm nước tiểu là âm tính, nhưng anh lại chẳng thể giải thích được nguồn gốc số cần sa kia.
Vì số lượng không lớn, lại không có chứng cứ sử dụng, cuối cùng anh chỉ bị xử phạt hành chính, giam giữ hai ngày.
Nhưng trong giới giải trí, một khi dính đến “sắc, cờ, ma túy” thì gần như sự nghiệp xem như chấm hết, nhất là chữ “ma”.
Mặc anh liên tục phủ nhận, khẳng định mình trong sạch, dư luận lại một mực kết tội. Hàng loạt tin bịa đặt như “Thương Vấn Thanh nghiện nặng”, “kết quả âm tính là giả” tràn lan trên mạng.
Chỉ trong thời gian ngắn, các nền tảng từng hợp tác đồng loạt cắt đứt quan hệ, thương hiệu đã ký kết quay lại kiện anh làm tổn hại hình tượng, đòi bồi thường số tiền khổng lồ.
Là một nghệ sĩ mới nổi, phần lớn thu nhập vốn đã bị công ty quản lý chia phần, nay vì bồi thường mà tiền tiết kiệm chẳng còn, ngược lại còn nợ công ty một khoản nặng nề.
Tiêu Khải, một thiếu gia nhà giàu mà anh từng quen qua vài sự kiện, không ngờ lại là người tin tưởng anh, giúp anh giới thiệu công việc hát ở quán bar. Để tránh rắc rối, mỗi lần biểu diễn anh đều đeo mặt nạ.
“ Cháu trai.”
Giọng nói mềm mềm, non nớt của Hoắc Đào Đào kéo anh ra khỏi dòng hồi ức.
“Ăn không nổi nữa à?” Thương Vấn Thanh thấy cô bé ngừng đũa, tưởng đã no, phần combo này với một đứa trẻ quả thực hơi nhiều. “Không ăn hết thì thôi.”
“Không phải, dì ăn được hết mà.” Hoắc Đào Đào lắc đầu, chỉ vào đôi cánh gà trong khay: “Cái này là cánh của con gì vậy? Là con chim nhỏ sao?”
Thương Vấn Thanh hờ hững đáp: “Là chim thì sao, miễn ăn được là được.”
Hoắc Đào Đào nhăn mũi: “Nếu là cánh chim thì dì không ăn đâu, con ăn đi.”
Anh nghĩ cô bé thương chim nhỏ đáng yêu nên không nỡ ăn.
Ai ngờ cô bé nói tiếp: “ Dì không ăn cánh chim nào biết bay hết.”
“Vì sao?” Anh ngạc nhiên.
Hoắc Đào Đào nghiêm túc trả lời: “Bởi vì mẹ dì là vua của muôn loài chim, nên dì không được ăn chim nhỏ.”
Thương Vấn Thanh: “…”
Quả nhiên là câu trả lời vừa ngây thơ vừa kỳ lạ.
“Thế còn bố em?”
“Bố là đại Thao Thiết, nhưng dì chưa từng gặp bố.” Ánh mắt Hoắc Đào Đào thoáng ảm đạm.
“Vua chim”, “Thao Thiết gì đó”, anh chỉ coi là lời trẻ con bịa đặt. Nhưng từ giọng nói của cô bé, có thể đoán dì cả sau khi bỏ đi cũng không hề về bên người đàn ông kia.
Một kẻ vứt bỏ vợ con, chẳng gặp cũng chẳng sao.
Anh nhẹ giọng dỗ dành: “Đây là cánh gà, yên tâm ăn đi.”
Vừa nghe là cánh gà, mắt Hoẵ Đào Đào sáng rỡ — gà không bay được, vậy có thể ăn. Cô lập tức cầm lấy, gặm ngon lành.
Chắc đói lắm rồi, Thương Vấn Thanh nghĩ. Thế nhưng trong lúc nhìn, anh thấy cô bé ăn hết một chiếc hamburger, một đôi cánh gà, một phần khoai tây lớn và một cốc cola, ăn xong còn liếm môi, ánh mắt lộ vẻ chưa thỏa mãn.
Anh thuận miệng hỏi: “Ăn no chưa?”
Hoắc Đào Đào thật thà lắc đầu.
Bị đôi mắt tròn xoe, tội nghiệp kia nhìn chằm chằm, anh lại gọi thêm cho cô một suất nữa.
Rồi anh chỉ biết trơ mắt nhìn cô bé ăn xong trọn ba phần combo, đến nỗi cả nhân viên phục vụ cũng mấy lần kinh ngạc liếc về phía họ.
Cái “dì nhỏ trên trời rơi xuống” này hóa ra lại là một đại thần ăn!
“Giờ thì no chưa?” Anh dè dặt hỏi.
“Cũng gần gần rồi.” Hoắc Đào Đào lau miệng, tạm thời lấp đầy dạ dày.
Thật ra, với thân phận “Thao Thiết” của mình, cô còn có thể ăn nhiều hơn, chỉ là từ nhỏ mẹ đã dạy phải tiết chế, không được tham lam. Nhưng cái gọi là “tiết chế” của cô, đặt trong mắt người thường, cũng đủ khiến người ta há hốc mồm.
Thương Vấn Thanh: … Chỉ mới “gần gần” thôi sao?
Anh thầm nghĩ, dì cả nuôi được đứa bé này lớn khôn cũng chẳng dễ dàng gì.
Lúc hai người về đến nhà, đã là hai giờ sáng.
Khi mới nổi tiếng, Thương Vấn Thanh từng theo công ty dọn vào căn hộ sang trọng ở trung tâm. Sau sự cố, anh bị “đóng băng”, căn hộ cũng phải trả, chỉ đành dắt em trai về ở lại căn nhà cũ cha mẹ để lại.
Cha anh đã qua đời. Mẹ là một nhà động vật học, ba năm trước theo đoàn khảo sát vào rừng nguyên sinh châu Phi, giữa chừng xảy ra tai nạn, mất tích không tin tức, để lại anh cùng em trai Thương Vấn Tinh nương tựa nhau.
Thương Vấn Tinh năm nay sáu tuổi, vốn định ráng chờ anh về, nhưng mệt quá nên đã ngủ gục trên sofa.
Thương Vấn Thanh nhẹ nhàng bế em trai vào phòng.
Hoắc Đào Đào lẽo đẽo theo sau: “Đây là ai thế?”
Anh nhỏ giọng đáp: “Em trai anh, Thương Vấn Tinh.”
“Vậy thì tức là cháu trai của dì rồi.” Hoắc Đào Đào lập tức sáng mắt, trong lòng thấy trách nhiệm càng lớn — cô bé có tận hai cháu trai cơ đấy!
Sau khi sắp xếp cho em trai xong, Thương Vấn Thanh nhìn Hoắc Đào Đào lấm lem bụi bẩn, nghĩ thầm không tắm rửa thì không được, bèn đi mở nước nóng trong bồn tắm.
“Em tự tắm được không?” Từ khi mẹ mất tích, em trai vẫn do anh chăm sóc, nhưng em là con trai nên cũng không sao. Còn Hoắc Đào Đào là con gái, dù nhỏ tuổi nhưng rốt cuộc khác phái.
Hoắc Đào Đào gật đầu:
“ Dì là người lớn rồi, tự tắm được.”
Trước khi đóng cửa phòng tắm, cô bé lại thò đầu ra:
“ Dì muốn tắm chung với Vịt Vịt.”
Thương Vấn Thanh nhớ đến con vịt bông cũ kỹ mà cô bé luôn ôm trong tay, khẽ cau mày:
“Vịt rách rồi, phải khâu lại mới tắm được.”
“Con nhớ khâu nhẹ thôi, đừng làm Vịt Vịt đau nhé.”
Anh bất đắc dĩ gật đầu, nhưng vẫn không yên tâm, đứng ngoài cửa nghe ngóng động tĩnh trong phòng tắm. Ngoài tiếng cô bé vỗ nước bồm bộp thì chẳng có chuyện gì xảy ra.
Tắm xong, Hoắc Đào Đào mặc chiếc đồ ngủ rộng thùng thình của Thương Vấn Tinh, gương mặt hồng hào, cả người tỏa hơi nóng hổi như viên bánh nếp vừa hấp xong, vừa ngọt vừa thơm, đáng yêu hết mức.
“Ôi thơm quá!” – cô bé giơ tay hít lấy hít để, tự mê mẩn chính mình.
Thương Vấn Thanh bế cô bé sang phòng khác, lấy máy sấy tóc sấy khô. Trong lúc đó, cô bé buồn ngủ gà gật, cái đầu nhỏ gật lia lịa. Anh phải đỡ cằm bé để sấy cho xong, rồi nhẹ nhàng đặt vào chăn.
Ngồi bên giường ngắm cô bé một lúc, anh mới đứng dậy ra ngoài.
Khép cửa lại, anh tựa vào tường, nghĩ đến hai đứa trẻ trong hai căn phòng, còn mình thì đang gánh một khoản nợ khổng lồ. Sắc mặt anh thoáng âm trầm.
Sáng hôm sau, trên bàn ăn.
Hai đứa trẻ mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau.
“Em là ai, sao lại ở nhà anh?” – Thương Vấn Tinh hỏi, khuôn mặt và ngũ quan giống hệt anh trai, chỉ là sắc mặt nhợt nhạt, trông thiếu sức sống.
Hoắc Đào Đào giới thiệu:
“Chào cháu ngoại, dì tên là Đào Đào, là dì của con.”
Thương Vấn Tinh bật dậy hét lên:
“Xạo! Anh không có dì! Mẹ anh đâu có em gái.” (Khi Hách Uyển Nhi rời đi, cậu còn nhỏ nên chẳng nhớ gì.)
“Trước đây không có, giờ thì có rồi. Con có thể gọi dì là dì.”
Thương Vấn Tinh cau có:
“Em còn nhỏ hơn anh, sao làm dì anh được? Với lại, ai cho em mặc đồ của anh?”
Hoắc Đào Đào cúi xuống nhìn chiếc áo len xanh trên người:
“Là cháu trai lớn đưa cho dì.”
" Cháu trai lớn là ai?”
“Anh trai con đó.”
“Anh ơi!” – Thương Vấn Tinh lao vào bếp, nơi Thương Vấn Thanh đang nấu cháo, gặng hỏi dồn dập:
“Con bé kia rốt cuộc là ai?”
Thương Vấn Thanh nghĩ đến sức ăn tối qua của Đào Đào, liền thêm gạo vào nồi.
“Đúng như em ấy nói.”
“Không tin! Mẹ rõ ràng không có em gái.”
Căn bếp nhỏ hẹp, Thương Vấn Tinh níu lấy ống quần anh trai vòng vòng, càng làm chật thêm.
Thương Vấn Thanh cau mày:
“Chuyện này lát nữa anh giải thích, trước tiên ra phòng khách ngồi đi.”
Thấy vẻ mặt anh nghiêm túc, Thương Vấn Tinh bèn buông tay, ủ rũ quay về phòng khách, ngồi thừ trên sofa, chẳng buồn ngồi vào bàn ăn.
Hoắc Đào Đào trèo xuống ghế, đi tới trước mặt cậu, nghiêng đầu nhìn:
“Con đói đúng không? Dì cũng vậy, đói thì hay cáu lắm.”
Cô bé mái tóc mềm rủ xuống vai, mắt trong veo, cái mũi nhỏ xinh, đôi môi hồng hồng, cười lên còn lộ ra hàng răng sữa trắng tinh.
Đáng yêu hơn cả cô em gái mà một cậu bạn mẫu giáo của Thương Vấn Tinh suốt ngày khoe khoang.
Nhưng chính vì đáng yêu như vậy, cậu càng thấy bực.
Thương Vấn Tinh hầm hừ:
“Liên quan gì đến em.”
Đào Đào lắc đầu:
“Trẻ con không được nói bậy.”
Thương Vấn Tinh cau mày, khó chịu đẩy cô bé một cái:
“Đã bảo đừng xen vào chuyện của em!”
Đào Đào không kịp đề phòng, ngã ngồi phịch xuống đất.
Cậu bé thoáng giật mình, quay mặt đi nhưng mắt vẫn len lén nhìn.
Đào Đào chậm rãi bò dậy, phủi tay:
“Không sao đâu, cái này gọi là…”
Cô bé ngẫm nghĩ một chút rồi cười toe:
“Người lớn không chấp trẻ con.”
Lại học thêm được một câu mới, hì hì, đúng là bé thông minh.
Thương Vấn Tinh vừa mới dấy lên chút áy náy liền bay biến, chỉ “hừ” một tiếng, tỏ vẻ khó chịu.
Đến bữa sáng.
Thương Vấn Tinh trừng mắt nhìn Đào Đào, coi cô bé như kẻ xâm nhập lãnh thổ.
Thương Vấn Thanh múc cháo cho cả hai, rồi hỏi Đào Đào:
“Có cần anh đút cho không?”
Nghe vậy, Thương Vấn Tinh tức xì khói. Anh trai chưa bao giờ đút cho cậu, lúc nào cũng bảo con trai phải tự lập, phải mạnh mẽ. Sao đến lượt cô bé lại khác?
“Không cần, dì tự ăn được.”
Đào Đào cầm thìa cẩn thận húp từng ngụm cháo, vừa thổi vừa run run đưa vào miệng. Cô bé ăn ngon lành như thể đang thưởng thức sơn hào hải vị. Tay còn lại cầm chiếc bánh bao, cứ một ngụm cháo, một miếng bánh, đôi má phồng lên trông như một con hamster nhỏ.
Thương Vấn Thanh nấu gần nửa nồi cháo, hai anh em mỗi người chỉ ăn một bát, phần còn lại… đều vào bụng Đào Đào. Cô còn ăn thêm bốn cái bánh bao và hai quả trứng.
Thương Vấn Tinh há hốc mồm.
“Anh, con bé kia là Trư Bát Giới à?”
Đào Đào chu môi:
“Không phải! Dì là tiểu thần thú cơ!”
“Chỉ có heo mới ăn nhiều như vậy.” Thương Vấn Tinh lý sự, “Anh ơi, con nhỏ đó sẽ ăn sạch nhà mình mất.”
Đào Đào ấm ức:
“Không đâu, dì ăn ít lắm rồi mà.”
“Ít cái gì? Dì vừa ăn bằng mấy ngày khẩu phần sáng của em còn gì. Toàn đồ anh trai mua bằng tiền đấy, dì có tiền không mà ăn?”
Câu hỏi khiến Đào Đào choáng váng.
Tiền?
Ở căn nhà gỗ trên cây trước kia, mẹ chưa bao giờ để cô đói, dù có hạn chế ăn uống. Hơn nữa, cụ đa đa, cô cáo nhỏ, chị thủy tiên… trong rừng luôn mang đồ ăn tới cho cô. Chưa bao giờ cô phải dùng tiền cả.
“Có tiền thì mua được đồ ngon sao?”
Thương Vấn Tinh: “Dĩ nhiên rồi!” Trời ạ, rốt cuộc anh mình nhặt đâu ra cái con nhóc quê mùa này?
“Vậy sau này dì sẽ kiếm thật nhiều tiền.”
“Trẻ con thì làm gì có việc làm, chẳng kiếm được đồng nào đâu.”
“Ăn xong rồi thì chuẩn bị đi học.” – Thương Vấn Thanh cắt ngang cuộc tranh cãi vô nghĩa giữa hai đứa.
Nghe vậy, mặt mũi Thương Vấn Tinh sụ xuống ngay.
“Em không muốn đi mẫu giáo đâu.”
Thương Vấn Thanh lạnh nhạt hỏi:
“Lý do?”
Thương Vấn Tinh cúi gằm mặt, không nói gì.
“Nếu không có lý do thì đi lấy cặp ngay.”
“Cạch” một tiếng, cậu bé ném thìa xuống bàn, bực bội chạy vào phòng. Một lát sau vẫn xách cặp đi ra.
Từ sau khi mẹ gặp chuyện, Thương Vấn Thanh vừa làm cha vừa làm mẹ nuôi nấng đứa em trai nhỏ hơn mình 13 tuổi. Trong lòng Thương Vấn Tinh, với anh trai vừa kính vừa sợ, lại vừa thương.
Đến cổng mẫu giáo, Thương Vấn Thanh nhìn thoáng em trai vẫn còn phụng phịu, đưa tay xoa đầu:
“Đi vào đi.”
Thương Vấn Tinh ngẩng lên, mắt đầy chờ mong:
“Hôm nay anh sẽ đến đón em chứ?”
“Chẳng phải đã nói rồi sao, bà Ngô sẽ đón em về.” Bà Ngô là hàng xóm, có cháu nội cũng học ở đây, nên Thương Vấn Thanh nhờ bà tiện đường đưa em mình về.
“Anh đã để cơm trong nồi, về nhà chỉ cần ăn. Ăn xong thì làm bài tập, không được trèo cửa sổ, ngoài anh ra ai đến cũng không được mở cửa.”
Thương Vấn Tinh miễn cưỡng gật đầu. Cậu biết anh trai phải đi làm kiếm tiền, nhưng liếc sang cô bé vẫn níu chặt ống quần anh, cậu không nhịn được mà hỏi:
“Thế còn con nhỏ kia?”
Tại sao con bé đó được đi theo anh?
Thương Vấn Thanh chỉ nói:
“Chuyện này em đừng lo, mau vào lớp đi.”
Thương Vấn Tinh phồng má, làm mặt quỷ với Hoắc Đào Đào, bỏ lại một câu:
“Anh ghét em!”
rồi quay người chạy vội vào trường.
“Là vì phải đi học hả?” Tuy không rõ mẫu giáo là gì, nhưng cô hiểu thế nào là đi học.
“Trước đây mẹ cũng bắt dì phải đi học, còn mời ông cây đa dạy dì đọc chữ, viết chữ mỗi ngày, không cho đi chơi. Lúc đó dì cũng buồn lắm.” Vừa nghĩ vậy, Hoắc Đào Đào liền đồng cảm với Thương Vấn Tinh.
Thương Vấn Thanh hơi bất ngờ:
“Em biết đọc chữ à?”
Cô bé ưỡn ngực, đầy tự hào:
“Đào Đào đã thuộc lòng Tam Tự Kinh rồi đó!”
“Giỏi thật.”
“Chỉ hơi hơi giỏi thôi…” Được khen, tai cô bé đỏ bừng, giọng ngượng ngùng, “Đợi Tiểu Tinh Tinh về, dì cũng có thể dạy thằng bé.”
Nhưng giờ Thương Vấn Thanh chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện học hành của em trai. Điều anh quan tâm nhất chỉ là làm sao để cả ba người không bị đói.
Từ sau vụ bê bối ma túy, anh hoàn toàn bị chặn đường trong giới giải trí. Mới 19 tuổi, trong tay chỉ có bằng cấp ba, lại thêm khuôn mặt vốn quen thuộc với công chúng, nên gần như không tìm được công việc văn phòng nào. Ngoài việc đi hát ở quán bar buổi tối, ban ngày anh còn xin làm bốc vác.
Đúng nghĩa đen là “bốc gạch”. Công việc chỉ cần sức, thường không tra xét lý lịch, lương trả theo ngày còn bao cơm. Quan trọng nhất là mấy bác công nhân chẳng ai quan tâm đến giới giải trí, không một ai nhận ra anh.
Anh đã làm công việc này được vài ngày, và đó cũng là lý do anh không thể đến trường đón em trai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










