Đêm khuya.
Một chiếc xe van màu xám lặng lẽ chạy trên con đường vắng.
"Ê, con bé phía sau không phải sắp chết rồi chứ?”
Người đàn ông đen mập ngồi ghế phụ, ngậm điếu thuốc, khói mờ lượn lờ, đầu thuốc đỏ lập lòe trong khoang xe tối tăm.
“Sợ gì. Nếu nó tắt thở thì kiếm chỗ hoang vắng quẳng xuống là xong, có gì to tát đâu.” Người lái xe gầy gò, trơ xương, gò má cao nhô lên, đôi mắt ti hí nheo lại, một tay lơ đãng vần vô-lăng.
"Xui xẻo thật.” Gã mập nhổ toẹt một bãi. “Vài ngày rồi, chẳng kiếm được món hàng nào ra hồn. Ngay cả xác cũng không vớ được. May ra nhặt được con bé, ai ngờ lại sắp toi.”
"Giờ phụ nữ cảnh giác hơn trước nhiều, đâu dễ ra tay. Có lẽ phải đổi cách làm ăn thôi.”
“Nếu không thì cho dùng thuốc mê, đỡ phiền.”
"Ừ, nếu con bé này qua được đêm nay, mai bán cho khách, rồi tụi mình đi kiếm thuốc về.” Gã gầy nói với giọng dửng dưng như chuyện thường ngày.
“Hy vọng nó đừng chết, dù sao thịt muỗi cũng là thịt mà.” Gã mập vừa nói vừa kéo cửa kính, tiện tay hất điếu thuốc ra ngoài.
"Chú ơi… ở đâu có thịt ăn vậy?”
Giọng trẻ con non nớt vang lên phía sau lưng.
Hai gã đàn ông lập tức ngoái đầu, cùng lúc đèn trong xe bật sáng.
Con bé mà chúng gọi là “miếng thịt muỗi” chẳng biết tỉnh dậy từ lúc nào, hai tay bám lên lưng ghế, gương mặt nhỏ lem luốc, đôi mắt đen láy to tròn gần như chiếm nửa khuôn mặt.
Hoắc Đào Đào hơi hoảng. Đây là đâu vậy? Giống như bị nhốt trong cái hộp sắt kín mít, mà cái hộp còn đang chạy nữa!
"Ục… ục…”
Bụng con bé réo lên. Đói quá, đói đến mức cả người khó chịu.
Nó liếm môi khô khốc, lại rụt rè hỏi nhỏ:
“Chú ơi… ở đâu có thịt ăn không? Con đói quá.”
Gã mập choáng váng, chửi thề:
“Má nó, con nhóc này tỉnh hồi nào thế?”
Lúc nhặt được nó ở ven đường, con bé sốt cao đến mê man, bọn chúng tưởng sớm muộn cũng chết, cùng lắm sống sót thì cũng thành ngớ ngẩn. Thế mà không ngờ… nó lại tỉnh nhanh như vậy.
Gã gầy nhíu mày, đột ngột đạp thắng kít một cái, xe dừng phịch bên lề.
“Bịch!”
Cú hãm gấp khiến đầu Đào Đào đập mạnh vào lưng ghế, đau điếng, nước mắt lập tức dâng lên. Còn chưa kịp tỉnh táo, cửa xe đã bị kéo phăng ra, một mập một gầy đứng chắn ngay cửa, mắt trừng trừng nhìn nó.
Đào Đào ôm trán, nước mắt lưng tròng, theo bản năng lùi lại, không dám hỏi thêm về thịt nữa. Ánh mắt của bọn họ thật đáng sợ.
Dù còn nhỏ, nhưng là huyết mạch của thần thú thượng cổ Thao Thiết, con bé nhạy bén với cảm xúc của người khác. Lúc này, từ hai gã kia toát ra toàn là ác ý nồng nặc.
Bọn họ là người xấu.
“Đại ca, giờ làm sao?” gã mập hỏi.
“Cho nó uống thuốc ngủ. Trên đường mà khóc la thì hỏng hết việc.” Gã gầy lạnh giọng.
“Được.” Gã mập gật đầu, xoay người lục trong hộc xe, lôi ra một chai thuốc ngủ, rút hai viên bỏ vào chai nước suối, lắc mạnh.
Gã gầy nhận lấy chai nước, cố nặn ra nụ cười, cúi người dụ dỗ cô bé co ro trong khoang xe:
“Khát rồi đúng không? Uống miếng nước đi, uống xong chú dẫn con đi ăn thịt.”
Hoắc Đào Đào quả thật khát khô cổ, môi nứt nẻ. Nhưng ngay lúc nhìn thấy chai nước, bụng bé bỗng dưng quặn lên một trận muốn đi vệ sinh.
Rất gấp.
Bé vẫn luôn là một “bé ngoan”, chưa bao giờ tè bậy ngoài đường.
"Con… con muốn đi tè.” Giọng non nớt run run.
Gã gầy lẩm bẩm chửi: “Phiền phức chết tiệt.”
"Cho nó đi đi,” gã mập rít thuốc, phun ra một làn khói, “nhỡ đâu nó ngủ mê tè trong xe, cả xe toàn mùi khai thì càng phiền hơn.”
Gã gầy liếc quanh. Cách đó vài bước có một con hẻm tối om.
Hắn lôi con bé xuống, giọng đầy mất kiên nhẫn:
“Đi vô đó mà tè.”
Hoắc Đào Đào chỉ mặc bộ đồ vải mỏng tang, vừa chạm khí lạnh của đêm xuân liền rùng mình, nhất là gió lùa qua, càng thôi thúc cảm giác muốn đi vệ sinh.
Nhưng nhìn vào con hẻm tối đen như nuốt chửng người, bé lại run sợ.
Đào Đào níu chặt tay, ngập ngừng vài giây rồi khập khiễng bước vào con hẻm.
Đầu hẻm đặt hai thùng rác lớn, bốc mùi nồng nặc. Bé tìm chỗ sau thùng rác, cố chọn khoảng đất sạch sẽ chút mới ngồi xuống.
Xong việc, bé ló đầu ra nhìn. Hai gã xấu xa kia đang dựa vào xe hút thuốc, cúi đầu trò chuyện gì đó.
Đào Đào quay đầu nhìn sâu vào hẻm tối. Một bên là bọn người xấu, một bên là con đường âm u lạnh lẽo, như có thể nuốt sống bất cứ ai.
Bé phải làm gì đây?
Trong đầu bỗng vang lên lời mẹ từng dặn: “Tuyệt đối không được đi theo kẻ xấu.”
Đào Đào cắn môi, chống tường đứng dậy, nhân lúc hai người kia không nhìn, quay người lao thẳng vào trong hẻm.
Gã mập phun một vòng khói, lơ đãng liếc qua hẻm, chỉ thấy một bóng trắng nhỏ sắp biến mất nơi khúc quanh.
“Chết tiệt, đại ca! Con nhỏ chạy rồi!”
“Đuổi!” Gã gầy quẳng điếu thuốc, lập tức xông tới.
Hẻm nhỏ cũ kỹ, chật chội, đầy rác rưởi, xe đạp hỏng, gỗ vụn ngổn ngang. Vài bóng đèn đường nứt vỡ lập lòe ánh sáng yếu ớt.
Tiếng bước chân rầm rập đuổi theo vang lên phía sau. Tim Đào Đào đập thình thịch, đôi chân ngắn chạy loạn xạ như con thú nhỏ lạc đường, trong mê cung tối tăm, chẳng biết đâu là lối ra.
“Con nhãi! Dám chạy hả!” Tiếng quát dữ tợn sát ngay phía sau.
Đào Đào vừa chạy vừa khóc:
“Mẹ ơi… con sợ quá… mẹ ơi…”
Nước mắt nhòe đi tầm nhìn, bé vấp vào khung gỗ ngã lăn ra đất, đầu gối đau nhói. Chưa kịp bò dậy thì cổ áo đã bị túm chặt, cả người bị xách lên.
Dưới ánh đèn vàng vọt, khuôn mặt khô quắt của gã gầy ghé sát, rít lên:
“Chạy nữa đi! Sao không chạy nữa đi hả?”
Cơn đau cộng thêm tuyệt vọng, Đào Đào bật khóc nức nở:
“Đồ xấu xa! Buông ra! Mẹ ơi… cứu con với…!”
Bé vừa khóc vừa vùng vẫy, tay nhỏ cào loạn, thậm chí cào rách mặt gã gầy mấy đường máu.
Gã gầy đau điếng, giận điên, định nện bé xuống đất.
Gã mập vội giữ lại: “Đại ca, mau đi thôi! Lỡ làm lớn chuyện thì công an tới bây giờ!”
Gã gầy nghiến răng, bàn tay thô bạo bịt miệng bé, giọng độc địa:
“Con nhãi! Ngày mai tao bán mày vào núi cho lũ điên làm vợ, làm nô, xem mày còn dám chạy không!”
“Ưm ưm…!” Đào Đào bị bịt miệng, nước mắt lã chã.
Bọn họ vừa quay người, chưa đi được mấy bước thì “Gâu! Gâu! Gâu!!”
Từ đâu xuất hiện ba bốn con chó hoang, miệng đầy răng nanh, nước dãi chảy ròng, ánh mắt hung hãn.
Có hai con lông lở loét, da tróc thịt đỏ lòm, dáng vẻ đáng sợ khiến cả hai gã buôn người cũng lạnh sống lưng.
“Biến đi!” Gã mập quát, dậm chân dọa.
Nhưng bầy chó không hề sợ, ngược lại càng sủa dữ hơn, tiến sát từng bước.
Hai gã bắt đầu lùi, rồi đột ngột quay lưng bỏ chạy. Chó hoang lập tức lao theo.
“Đại ca, mấy con này ghê quá, lỡ cắn chết người thì sao?”
"Giống dính dại rồi!” Gã gầy thở hổn hển.
“Giờ làm sao?”
Gã gầy liếc con bé còn kẹp trong tay, lóe lên ý độc ác:
“Ném nó ra! Ít nhất có thể cản chúng lại.”
“Nhanh đi!” Gã mập hối.
Không chần chừ, gã gầy quăng Đào Đào về phía sau.
"Bịch!”
Bé ngã ngồi xuống đất, còn chưa kịp bật khóc thì bầy chó đã ập tới.
Đào Đào sợ đến run bần bật, siết chặt nắm tay nhỏ xíu:
Đừng ăn Đào Đào… Đào Đào không ngon đâu…
Nhưng kỳ lạ thay, đàn chó chỉ nhìn bé một cái rồi đồng loạt dựng lông, gào ăng ẳng, cong đuôi lách sang bên, như gặp phải thứ đáng sợ hơn cả.
Chúng vòng qua bé, tiếp tục lao như tên bắn về phía hai gã đàn ông.
Đào Đào ngẩn ngơ. Một lát sau, nơi cuối hẻm vang lên tiếng hét thảm khốc, xé toạc màn đêm
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










