] - Hạnh Vận thần à, xin hãy chúc phúc cho tử dân trung thành của ngài, hãy khiến cho nguyện vọng của hắn được trở thành sự thật.
Ở bên cạnh chiếc cầu bằng khô lâu có một tấm bia đá lớn, Mộ Dung Thiên bước đến trước cây cầu, chỉ thấy trên mặt bia có khắc mấy chữ bằng máu: Thực cốt giang!
Mộ Dung Thiên nhìn thấy mấy chữ kinh tâm táng đởm này, chỉ biết nó không phải là chuyện đùa. Hắn đang đứng cách bờ sông chỉ có mấy thước nhưng vẫn cảm nhận được nước sông nóng đến kinh người, hơi nóng hầm hập tựa dung nham, những bọt nước nổi lên ùng ục là minh chứng rõ nhất cho thấy nhiệt độ của nước sông cao đến dường nào. Nếu có người ngã xuống đây, hậu quả thế nào cũng có thể đoán ra được, nhất định sẽ bị nấu chín luôn.
Một chiếc cầu toàn bộ đều được làm bằng xương, chiều rộng gần bằng nửa thước, vắt ngang qua dòng sông và cách mặt nước chừng hơn năm thước. Rất khó tưởng tượng ra nó không có gì chống đỡ ở hai đầu cầu, chẳng những thế mà nó còn lại không có tay vịn để bảo hộ, chao đảo qua lại, còn không thì phát ra những tiếng kẽo kẹt, tựa như một lão nhân sắp xuống hố, phảng phất như bất cứ lúc nào cũng có thể sập đổ vậy. Người muốn từ chỗ này mà qua sông, chắc chắn phải có dũng khí, vận khí, và thực lực ở một mức độ nhất định nào đó.
Trên bầu trời có một đàn Cốt nha (quạ xương), lúc nào cũng phát ra những tiếng quang quác, đó là tiếng xướng ca của giống chim bất tường này, không biết chúng vì ai mà hát ca đón mừng.
- Con bà các ngươi, dù các ngươi có chết thêm lần nữa thì lão tử cũng vẫn chưa chết đâu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

