Vầng thái dương đỏ rực từ từ mọc lên từ lòng biển, những luồng ánh sáng đầu tiên của một ngày mới trải đều trên khắp mặt biển, toàn bộ hải dương đều được bao trùm bởi những lớp sóng vàng lấp lánh, trông rất mỹ lệ và tràn đầy sức sống. Những chú hải âu siêng năng đang bay lượn ở phía chân trời, tận lực phấn đấu tìm thức ăn cho một ngày mới. Gió biển tung hứng chúng tạo thành những đường bay rất tiêu sái ưu mỹ, một chú cá kiếm với đôi cánh dài, toàn thân lấp lánh năm màu bay vọt ra khỏi mặt nước tới hơn mười thước rồi mới rơi trở xuống, sau đó mới lại chui vào trong lòng hải dương. Một đám hải sư còn nhỏ đang nô đùa truy đuổi nhau và cứ đạp sóng mà lướt đi trên mặt biển; vô số Ba nã mỗ (tê giác), một loại động vật lưỡng thê, đang khệ nệ lắc lư cái mông to lớn mà bơi vào bờ, hít thở bầu không khí trong lành của buổi sáng tinh sương, hoặc là nằm dài trên bờ cát, phơi cái bụng lớn dưới ánh nắng, thản nhiên tự đắc...
Đây là cảnh vật tại Côn Sa đảo của Đạt Lạp nội hải, và cũng là một cảnh quan của lúc sáng sớm tại một thành thị cấp bốn tại Tát La. Tất cả mọi thứ đều rạng ngời sôi động, vạn vật tràn ngập sức sống.
Thế nhưng không biết từ đâu lại có từng hồi tiếng trống trận vang lên ầm ầm, làm phá tan những hình ảnh yên bình trước mắt. Các loài tiểu động vật bị tiếng trống làm giật mình kinh hãi, nên đều nhốn nháo khẩn trương hẳn lên; ngay cả những chú hải sư lớn mật cũng phải vội vàng bơi trở về đại dương, nơi mà chúng cảm thấy an toàn nhất. Đám Ba nã mỗ thì lại càng bối rối hơn, chúng cả kinh nháo nhào chạy về phía đại dương. Chỉ có loài hải âu là vẫn tự do bay lượn như cũ, tuy nhiên chúng cũng mở to mắt để chờ đợi những vị khách không mời mà tới.
Tiếng trống trận càng lúc càng gần, càng lúc càng rộn rã, kèm theo đó là tiếng kèn ngân vang kéo dài không dứt. Không lâu sau, một dãy chừng trăm hòn đảo nhỏ liền xuất hiện xa xa trong tầm mắt.
Nói chính xác một chút thì đó là một loài sinh vật rất lớn trông tựa như một hòn đảo nhỏ trôi bồng bềnh - Hải mao. Loài Hải mao này là phương tiện giao thông khổng lồ nhất của Thần Phong đại lục, mỗi lần xuất hiện đều có trên một trăm con, thật khiến người ta phải hoảng sợ.
Trên các đài cao nhất ở phía trước mỗi một con Hải mao lại có mấy trăm vị Giải nhân [1] với lớp vỏ đỏ rực, ai nấy đều tuôn mồ hôi như mưa và đang điên cuồng gõ vào những chiếc trống được làm bằng da tê giác. Mà bên dưới mỗi một chiếc đài cao đó thì lại còn có hai dãy sân nhỏ, mỗi bên đều có hai đội Vưu nhân [2], ai nấy đều cầm trong tay một chiếc kèn dài nửa thước và không ngừng phồng mang trợn mắt mà thổi.
Tiết mục trên biển được phô trương như thế thì ngoài cuộc đua hải liệp ở Tát La ra, người ta thật chẳng nghĩ ra còn có thịnh hội nào khác được nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
