Trong khoảng thời gian của một cái nháy mắt này, Mộ Dung Thiên nhanh chóng quay trở lại quá khứ.
Lần đầu tiên bất ngờ gặp mặt là ở dãy núi Kinh Lôi sơn mạch, một viên xuân dược không nên xuất hiện trên Thần Phong đại lục đã thúc đẩy cho hai người có thân phận khác nhau và không có khả năng kết hợp, lại đến với nhau.
Vận mệnh bắt đầu phát sinh những biến hóa nghiêng trời lệch đất, ái hận đan xen, dây dưa không dứt.
- Ngươi!?
Lăng Đế Tư kinh nghi nhìn chằm chằm vào gã nam tử trước mặt này, nàng cảm thấy hắn rất giống với người mà mình quen biết. Dù hai người đã giải trừ "Linh lực phụng hiến" và đã không còn khí mạch tương liên nữa, thế nhưng vẫn còn sót lại một ấn tượng rất sâu sắc. Ấn tượng này có thể khiến cho hai người có một loại trực giác sắc bén đối với đối phương, nhưng Lăng Đế Tư lại không hiểu rõ cái đạo lý này. Nàng chỉ cẩn thận quan sát Mộ Dung Thiên một lúc lâu, và cuối cùng vẫn cảm thấy hắn khác với người trong ấn tượng của mình nhiều lắm.
Mấy tháng không gặp, nữ tử này đã có thêm vài phần thành thục và bớt đi vài phần ngây thơ. Hình ảnh thiếu nữ hoạt bát nhanh nhẩu của thuở trước, khi nàng xuất hiện tại tửu quán của Tư Ân ở Cách Lâm trấn giờ đã nhạt đi gần như không còn nữa.
Có thể thấy rằng, mỗi một người đều sẽ trưởng thành trong lúc bất tri bất giác, chỉ tiếc là chuyện đó chưa chắc đã là chuyện tốt.
Trong đầu Mộ Dung Thiên không ngừng xoay chuyển, rốt cuộc có nên nói ra thân phận của mình cho nữ nhân vừa không phải địch mà cũng chẳng phải bạn, vừa yêu vừa hận này biết hay không? Cuối cùng thì hắn quyết định bỏ qua. Mộ Dung Thiên cũng không phải chính nhân quân tử, đối với việc lui tới chốn phong nguyệt thế này thì hắn vốn không sợ để cho bất kỳ ai biết, kể cả Lộ Thiến. Nhưng không hiểu sao, khi ở trước mặt người vợ cũ này thì hắn vẫn cảm thấy có chút hổ thẹn. Vì vậy hắn liền giả vờ hồ đồ:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)