Cây roi của nàng theo thói quen vung lên không trung, tạo ra những tiếng kêu vun vút.
Mấy vị dược sư có tư cách đại diện khi Mộ Dung Thiên vắng mặt, và có trách nhiệm trông coi sổ sách cũng bị nàng dọa hết hồn, run giọng nói:
- Mâu Cơ tiểu thư, xin... xin tiểu thư chờ một chút, chúng ta đã cho người đi báo với lão bản rồi!
Mâu Cơ hừ một tiếng nói:
- Đáng ghét! Đồ gan chó thật là lớn mật, dám để bổn tiểu thư đợi lâu như vậy! Được, ta sẽ cho hắn nửa giờ, nếu còn không thấy người thì đừng trách ta không khách khí!
Chợt ngay vào lúc đó, một giọng nói có vẻ hơi quen thuộc vang lên sau lưng nàng:
- Mâu Cơ tiểu thư, xin hỏi tìm ta có việc gì?
Lại là cái loại khẩu khí đáng ghét này? Mâu Cơ quay người lại, nàng lập tức nhìn thấy một khuôn mặt không hề xa lạ, chính là tên quỷ mặt đen mà nàng đã gặp qua tại trường đấu giá, người không chịu bán sủng vật cổ quái kia, và lại còn dám thừa cơ hội trêu chọc mình một phen.
Hóa ra tên này lại là lão bản của dược điếm này ư? Thế là bao nhiêu thù cũ hận mới đều cùng nhau kéo về. Mâu Cơ nhất thời vì quá phẫn nộ mà hơi thở bị mất điều hòa, nàng vung roi chỉ vào Mộ Dung Thiên nói:
- Được lắm, ngươi, ngươi, ngươi....
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)