Đêm, màn trời tối đen như con ma thú đáng sợ nhất, không ai có thể biết trong bóng đêm ấy sẽ có điều gì xảy ra.
Mộ Dung Thiên đứng trên gò Lan Lăng, tai nghe thấy tiếng kêu kinh hoảng và hỗn loạn của địch nhân từ phía dưới truyền lại, nét mặt biến hóa không ngừng. Mắt thấy xa xa từng đợt mũi tên đấu khí mang theo các loại linh lực khác nhau và phóng ra những quang hoa chói mắt, tạo thành những đường bán nguyệt đánh úp về phía địch doanh, kèm theo đó là vài tiếng kêu thảm cùng với rất nhiều tiếng mắng chửi đầy tức giận.
Hơn một ngàn cung tiễn thủ vừa hoàn thành nhiệm vụ của họ. Sau khi tấn công quân Tây Bắc xong, dưới sự chỉ huy đâu vào đấy của Bích Dạ, họ liền thoái lui về phía sau. Đây là lần quấy rối thứ mười một trong đêm nay, đương nhiên là không có khả năng gây thương tổn quá nhiều cho địch nhân, tuy vậy, họ cũng có thể khiến kẻ địch vừa đi đường xa tới đây bị hoảng hoảng hốt hốt, sức cùng lực kiệt, ngủ không đủ giấc, và do đó mà sức chiến đấu sẽ bị giảm nhiều. Lợi dụng binh lực ít nhất để đạt hiệu quả tốt nhất, đạo dùng binh của Mộ Dung Thiên quả không phải là tầm thường, dù sao thì hắn cũng là người đến từ nơi khác và lại dày dạn kinh nghiệm với chiến tranh .
Mà ngay cả ông trời, không, ngay cả Thần may mắn cũng giúp cho phe mình, khi không lại được thuận gió. Dưới sức gió, những mũi tên linh lực bay xa hơn nhiều, tạo thành hiệu quả lại càng tốt hơn.
Trong quân đoàn 376, có đến sáu, bảy phần nhân số binh sĩ đều là những người được triệu tập gấp rút như các học viên chưa tốt nghiệp hoặc dong binh mới chưa có nhiều kinh nghiệm, nếu có thể thuận lợi thủ vững Uy Nhĩ thành trước liên quân Tây Bắc - vốn là một đội quân được phân phối hoàn mỹ, binh chủng ưu tú, cùng với tỷ lệ phối hợp tuyệt hảo; hoặc giả nếu họ có thể kéo dài sự cầm cự cho đến lúc đại bộ phận dân chúng rút đi an toàn, vậy thì chiến dịch này khả dĩ có thể ghi vào trang sử của những chiến dịch vĩ đại nhất của đế quốc. Nghĩ đến đây, Khẳng Đặc thật không cách nào kềm chế nổi sự khích động ở trong lòng.
Mộ Dung Thiên tính toán rất chuẩn xác, theo báo cáo của người lính gác thuộc Tam Mục tộc - một chủng tộc có thị lực mạnh nhất - địch nhân quả nhiên không ngoài dự kiến, đã dừng lại ở Phỉ Nạp để hạ trại, còn đoàn cự tích vận chuyển lương thực thì nằm ở trung tâm quân doanh, bên cạnh thượng lưu, sau đó thì chúng lấy lương thực xuống để nấu nướng. Đương nhiên, bất luận nhìn từ góc độ nào, xét về mặt thuận tiện hay an toàn thì cách làm này rất có khoa học. Thế nhưng bọn chúng lại không thể ngờ rằng, tại đây đã sớm có người mai phục ngay bên dưới lòng đất, nơi mà đại quân đang hạ trại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)