- Lương thực?
Mọi người vẫn còn khó hiểu, vội hỏi lại.
Mộ Dung Thiên không thèm quan tâm đến nàng, chỉ nói tiếp:
- Chắc các vị ngồi đây đều không lạ gì về việc cây trồng bị sinh trưởng chậm. Nếu như lúc này chúng ta không cùng họ xung đột chính diện, mà nhắm vào lương thực của bọn họ, tấn công đột kích, vật tư hậu cần không đủ thì bọn họ sẽ thế nào? Hắc hắc….
Mọi người nghe hắn giải thích xong thì đều giật mình, nếu nói như vậy thì trận này không cần đánh mà quân ta đã thắng rồi. Bởi vì đây là cuộc nội chiến đầu tiên, nên không ai nghĩ tới kế sách quỷ dị này. Trước kia khi ma thú công thành, người ta vốn không thể nào đi phá hủy lương thực của ma thú được, bởi lẽ ma thú không cần lương thực, chúng chỉ cần hấp thụ yêu khí trong thiên địa để tồn tại. Mà ma thú lại càng không thông minh tới mức ra tay với lương thực của nhân loại. Dù có ra tay thì cũng chẳng có tác dụng gì mấy, bởi lúc ấy lương thực gặt hái được từ đồng ruộng thật là quá nhanh.
Kỵ sĩ Tát Na Lâm đứng đầu binh chủng kỵ sĩ, đã được bổ nhiệm làm Doanh trưởng của quân đoàn 376, liền đưa ra nghi vấn:
- Nhưng chúng ta làm cách nào mới có thể hủy được lương thảo của quân địch? Cho dù địch nhân không ngờ tới phương án này và không có phòng bị, vậy họ cũng không thể tùy tiện để lương thực nghênh ngang ở ngoài quân doanh, nhất định phải đặt trong khu vực đại quân. Chúng ta không có khả năng phái ra số lớn binh lực để chọi thẳng với chúng. Trước tiên, quân địch đông hơn ta gấp mấy lần, kế đến thì chỉ cần bỏ đi địa hình thuận lợi cho phòng thủ này mà lại đi tấn công, e rằng đó không phải là cách làm sáng suốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)