Ngày hôm sau, trận đấu cuối cùng để giành tư cách vượt cấp của Mộ Dung Thiên diễn ra suôn sẻ, hắn thắng rất dễ dàng, có thể nói là hầu như không tốn một chút công sức nào. Đối thủ của hắn là một thợ săn, học viên năm thứ hai của Tát Á Da Lộ học viện. Gã vốn cũng có chút thực lực, cho dù không thắng được thì cũng có thể chống đỡ được ít lâu, thế nhưng gã đã bị thần sắc và khí thế như muốn giết người của Mộ Dung Thiên dọa cho chết khiếp. Gã biết sau sự kiện bất hạnh của Lộ Thiến ngày hôm qua, thì gã đối thủ này của mình đang phẫn nộ đến cực điểm, chỉ sợ hắn sẽ lấy mình làm nơi trút hận, đánh cho mình bị tổn thương cả cơ linh, hoặc là tứ chi tê liệt hay bán thân bất toại gì gì đó, đến lúc ấy dù có ân hận thì cũng đã quá muộn. Do đó mà gã chỉ chống đỡ qua loa lấy lệ, rồi sau đó thừa dịp Mộ Dung Thiên phát ra một đòn không quá mạnh, giả vờ mắc phải sai lầm, tự mình đưa thân ra hứng đòn; sau đó, trong tiếng kêu “thảm thiết”, gã cao hứng bước xuống đài, vui vẻ như mình thắng trận vậy.
oooOooo
- Ăn chút gì đi.
Bích Dạ đem tới mấy đĩa thức ăn và nói với Mộ Dung Thiên đang ngồi đờ đẫn trên ghế. Mấy ngày nay đều do nàng lo lắng việc cơm nước hàng ngày cho hắn, thật không khác gì một bảo mẫu vậy. Ngoài những việc như tắm rửa, vệ sinh cá nhân là không thể hỗ trợ ra, còn lại những việc khác đều do nàng làm cả. Từ khi trưởng thành cho tới nay, đây là lần đầu tiên mà Bích Dạ cam tâm tình nguyện phục vụ một nam nhân. Bình nhật do vẫn thường lui tới nơi đây làm khách, nên nàng hiểu rất rõ tình cảm của Mộ Dung Thiên dành cho Lộ Thiến là không thể thay thế được, chính vì như vậy mà nàng lại càng áy náy hơn. Cho dù bây giờ Mộ Dung Thiên có đưa ra yêu cầu gì quá phận, hay là muốn nàng qua đêm với hắn để phát tiết hết mọi sự thống khổ, thì Bích Dạ nghĩ rằng bản thân mình cũng sẽ không cách nào cự tuyệt được.
Khải Sắt Lâm tất nhiên cũng ở chung với Bích Dạ, nàng tựa như là muốn tạ lỗi thay cho tình nhân vậy. Nếu là lúc bình thường, khi được ở chung với hai trang đại mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành, mỗi người một vẻ như thế này thì Mộ Dung Thiên nhất định sẽ mồm năm miệng mười, ba hoa chích chòe một phen. Nhưng hiện tại bản chất sắc lang của hắn tựa như đã bị rút đi đâu cạn sạch, đối với việc gì cũng không còn thấy hứng thú nữa, ngay cả nhị vị mỹ nữ ở ngay trước mắt mà nhìn cứ như không thấy, và thỉnh thoảng thì lại cúi đầu trầm tư. Dù cho Khải Sắt Lâm và Bích Dạ đều là những người thông tuệ, vậy mà họ cũng không thể đoán ra được hắn đang suy nghĩ điều gì.
Nhìn thức ăn trước mặt, Mộ Dung Thiên cũng chẳng nói nhiều, vội cầm chén lùa nhanh thức ăn vào miệng. Hắn sẽ không như những kẻ khác, hễ gặp chuyện buồn thì đi tuyệt thực để cho tinh thần càng bị sa sút. Trái lại, hắn phải bổ sung đầy đủ năng lượng cho cơ thể để còn đi làm việc mà hắn phải làm, chứ không thể trốn tránh được.
Bích Dạ vốn còn tưởng rằng sẽ phải khuyên nhủ hắn một lúc, nhưng không ngờ Mộ Dung Thiên lại “ngoan” đến như vậy, nàng quả là có chút bất ngờ; đồng thời, nàng cũng nhận thức được rằng hắn còn bình tĩnh hơn cả trong tưởng tượng của mình nữa. Loại người chuyên làm việc theo lý trí, biết nhẫn nại và đè nén những cảm xúc cực đoan ở trong bất cứ tình huống nào chính là loại người đáng sợ nhất vậy.
Mộ Dung Thiên ngoảnh đầu nhìn lại, hắn liền trông thấy nàng cung tiễn thủ xinh đẹp lúc này đang đứng tại cầu thang, trên người còn mặc vỏn vẹn bộ nội y chỉ vừa đủ che lấp phân nửa bộ phận đáng xấu hổ của nữ nhân mà thôi.
Trong mấy ngày nay, Bích Dạ luôn chú ý tới hành tung của Mộ Dung Thiên suốt hai mươi bốn tiếng. Ban ngày thì đích thân nàng theo dõi, còn ban đêm thì đã có Phong Linh lộ thay thế. Sáng sớm hôm nay nàng được sủng vật đánh thức, nên sau khi biết được Mộ Dung Thiên rời nhà, nàng liền hấp tấp chạy xuống ngăn cản hắn, vội đến mức cả y phục cũng chưa kịp mặc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

