Mộ Dung Thiên có chút ngạc nhiên:
- Bích Dạ tiểu thư, rốt cuộc có chuyện gì vậy?
Không biết có phải do say rượu hay không, bình thường Bích Dạ vẫn luôn giữ mực nhưng giờ đây lại để lộ ra nét nữ tính đầy kiều mỵ của mình, nàng nói:
- La Địch tiên sinh, ngài....ngài lại gần nữa đi, chúng ta từ từ trò chuyện.
- Bích Dạ, ngươi say rồi, để ta đưa ngươi về, ngày mai còn có việc nữa.
Chữ “đưa” trong lời nói của nàng nếu đổi thành chữ “cùng” thì cũng chẳng khác biệt gì mấy, bởi vì hai người họ vốn sống chung với nhau, chẳng qua chỉ vì đang ở trước mặt nhiều người nên Khải Sắt Lâm cũng có chút kiêng kỵ, không thể nói thẳng ra miệng được, mặc dù tất cả mọi người đều biết chuyện của hai người họ.
Bích Dạ xua tay nói:
- Không, Khải Sắt Lâm, ta chưa về sớm được, ta còn có việc quan trọng cần bàn với La Địch tiên sinh đây.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)