Kể cũng kỳ quái, thanh âm nặng nề kia không hề vang dội, dường như tối đa chỉ vọng ra trong phạm vi khoảng hai, ba mươi thước thôi, nhưng sau khi Mộ Dung Thiên phải mất gần mười lần nhún chân, tức là vượt qua một khoảng cách chừng hơn trăm thước, thì mới tiếp cận được nơi phát ra âm thanh.
Khi thấy được nơi có bụi đất tung bay, hiển nhiên đó chính là “vùng đất dã chiến” rồi. Mộ Dung Thiên cảm thấy bội phục đôi gian phu dâm phụ này đến sát đất, quả thật bọn họ không phải là người mà, chuyện như thế mà có thể làm cho cát bay đá chạy đến như vậy, quả nhiên là “tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả”. Ban đầu, Mộ Dung Thiên vốn tưởng là mình đã rất mạnh rồi, bây giờ so với họ thì mình đúng là còn non kém lắm.
Nhận thấy bọn họ đánh nhau ầm ầm như thế, xem chừng họ cũng không phát hiện ra mình. Mộ Dung Thiên muốn đến gần một chút để quan sát trận chiến của thế kỷ đó cho thật tốt, vì vậy hắn liền nhảy đến một thân cây khác. Từ trên cao nhìn xuống, rốt cuộc hắn cũng nhận ra đó không phải là một cuộc “dã chiến” như mình đã tưởng tượng, mà nó là một cuộc chiến thực sự và rất khốc liệt. Một bên là hai nữ tử, tuy đang ở trong luồng thanh khí dày đặc nên không nhìn rõ được gương mặt họ, nhưng với vóc người xinh đẹp và bốc lửa, chỗ cần cao thì cao, chỗ cần thấp thì thấp, hiển nhiên là giới nam tử không thể có được vóc người như thế. Trong hai nàng, một người là ma pháp sư, luôn tay phát ra những kỹ năng với các hệ ma pháp khác nhau, công thủ vẹn toàn; người có thể sử dụng nhiều hệ nguyên tố ma pháp linh hoạt như vậy, thì hiển nhiên phải là cao thủ rồi. Mà một nàng khác thì lại sử dụng liệt hỏa phong nhận trong kỹ năng “Nguyên tố điệp gia”, xem ra cũng không phải là một kẻ đầu đường xó chợ.
Còn đối thủ của hai nàng lại là một hắc y nhân, ở trong luồng thanh khí hòa lẫn với bóng đêm thì hầu như chỉ có thể nhìn thấy được một bóng người mơ hồ mà thôi. Kỹ năng do y xuất ra thì không làm hoa mắt người ta giống như hai nữ tử kia, song vẫn có thể áp đảo đối phương, bức cho hai nàng luống cuống cả chân tay, thật khó lòng chống đỡ được.
Điểm kỳ quái ở đây chính là trong trận chiến này, cả ba người bọn họ ai nấy cũng đều xuất ra những kỹ năng cao cường, đáng lẽ thanh âm được phát ra phải là kinh thiên động địa mới đúng, thế mà họ chỉ phát ra những tiếng như sấm rền nhưng lại trầm đục. Hơn nữa, tốc độ của ba người họ dường như cũng không phải đặc biệt nhanh lắm, thậm chí so với khinh thân thuật mới có chút thành tựu của Mộ Dung Thiên còn có vẻ chậm hơn nữa.
Lúc đầu, gã sắc lang tính sẽ nhẹ nhàng hạ xuống một chạc cây, nhưng trong lúc bị giật mình thì hắn không thể nào giữ được tâm tình bình thản, khiến cho sự lưu chuyển của linh lực ở trong cơ thể bị mất cân đối, và thế là hiệu quả của khinh thân thuật bị giảm nhiều. Chạc cây không kham nổi sức nặng, nên vang lên một tiếng “rắc” rồi gãy đoạn. Tiếp theo đó thì Mộ Dung Thiên đầu dưới chân trên cứ thế mà rớt thẳng xuống đất, nhưng may thay, hắn cũng không phải là người không có chút kinh nghiệm nào. Trong lúc còn ở trên không, hắn liền nhanh chóng điều chỉnh tư thế, nhào lộn xoay mình lại rồi an ổn đáp xuống đất. Lúc này hắn mới phát hiện bản thân mình chỉ còn cách phạm vi có luồng thanh khí kia khoảng bốn, năm thước thôi, nên cũng không khỏi thầm kêu khổ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

