- Viện trưởng Bố Luân Đặc, sau này ta nhất định sẽ nỗ lực gấp bội, tuyệt đối không lười biếng, càng sẽ không phụ sự kỳ vọng sâu sắc của các giảng sư, học viện và dân chúng của đế quốc dành cho ta.....
Mộ Dung Thiên vừa tiến vào phòng làm việc của viện trưởng thì lập lức tiên hạ thủ vi cường, tự nhận lỗi lầm của mình. Đó là chiêu hắn học được sau bao lần cúp cua rồi bị bắt khi còn học tại sơ trung và cao trung, nếu làm vậy thì thầy giáo sẽ cảm thấy hắn có lòng hối cải, và cũng không nỡ trách mắng quá gay gắt nữa. Chỉ đáng tiếc, Bố Luân Đặc lại không bị trò đó lừa gạt, lão chỉ nói:
- Ngồi đi, chúng ta từ từ nói chuyện.
Mộ Dung Thiên vội vã gật đầu:
- Dạ phải!
- À, La Địch đồng học, cậu là người nắm vững ma đấu khí của mình nhất trong ban, giỏi lắm.
Mộ Dung Thiên ấp úng đáp:
- Viện trưởng, ngài thật biết nói đùa.
Sự thật quá rõ ràng, trong lần kiểm tra mới đây thôi đã cho thấy trình độ của hắn còn không đạt được yêu cầu, do đó mà Mộ Dung Thiên cảm thấy câu kia quá nửa là châm biếm.
Trong mắt Bố Luân Đặc chợt lóe tinh quang, lúc này lão hoàn toàn khác hẳn với lão đầu trì độn thường ngày, phong phạm của một cường giả cũng hiển lộ rõ ràng:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



