Sáng sớm ngày hôm sau, có hai người mặc trang phục ẩn sĩ xuất hiện ngay tại cửa Tát Á Da Lộ học viện, họ thần bí giống như băng đảng ngầm liên hệ gặp mặt nhau vậy. Bình thường, thời gian huấn luyện rất nghiêm ngặt, khó tìm được ngày nghỉ nên mọi học viên đều nhân cơ hội này mà nghỉ ngơi cho thật tốt để bổ sung năng lượng cho tuần mới, do đó mà học viện lúc này hầu như không còn ai ra vào cả.
Khiết Tây Tạp vừa nhìn thấy vị bằng hữu tốt thì liền khôi phục lại thanh âm vốn có của mình ngay:
- Lăng Đế Tư, đến đây để ta ôm một cái nào.
Khiết Tây Tạp cười nói:
- Thật vậy sao?
Vừa nói, song trảo liền nhắm vào đồi ngực cao vút của Lăng Đế Tư mà chộp tới, bộ dạng phóng đãng vô cùng. May mà hai người chỉ thân mật một chút, chứ chưa bao giờ có tin xấu nào đồn ra, bằng không thì lại có thêm một đôi Bích Dạ và Khải Sắt Lâm khác rồi.
Lăng Đế Tư gạt tay nàng sang một bên, xẵng giọng nói:
- Xin lỗi, Khiết Tây Tạp tiểu thư, ta phải sửa lại lời nói nhầm lúc nãy mới được, ngươi đúng là không phải lưu manh, mà là rất lưu manh.
Khiết Tây Tạp cười hì hì nói:
- Lăng Đế Tư, đừng giận nha, chúng ta lâu rồi không gặp, ta chỉ muốn nhìn xem nơi đó của ngươi có lớn hơn của ta nhiều không thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)