Mộ Dung Thiên ngạc nhiên hỏi:
- Bích Dạ tiểu thư, ngươi làm sao biết được địa chỉ của ta vậy?
Bích Dạ cười dài, nói:
Bích Dạ cũng không khách khí chút nào, nàng ung dung bước vào nhà, đồng thời cũng cởi bỏ lớp y phục ẩn sĩ trên người. Đây là tập tục ở đại lục, vì phải che dấu thân phận ở bên ngoài mà người ta mới mặc y phục ẩn sĩ, điều đó không có gì trở ngại cả; nhưng một khi đã vào nhà người ta làm khách, nếu không có lý do gì đặc biệt thì nhất định phải cởi bỏ y phục ẩn sĩ ra để biểu thị sự tôn kính đối với chủ nhân.
Khải Sắt Lâm cũng cởi y phục bên ngoài xuống, mỉm cười nói:
- La Địch tiên sinh, chào ngài, ta là Khải Sắt Lâm, chúng ta lại gặp nhau rồi.
Khải Sắt Lâm lúc này đã khôi phục lại dung mạo vốn có, mái tóc óng mượt của nàng màu ô-liu, khuôn mặt cũng rất xinh đẹp, so với lúc gặp Mộ Dung Thiên với thân phận là Khắc Lý Tư Đế thì còn có thêm dáng vẻ phong tình khó tả, đôi mắt đẹp linh hoạt đến nỗi nếu có người gặp phải phong thái lúc này của nàng thì sẽ nảy sinh ảo giác lúc giận lúc vui, như thời tiết mùa hè vậy. Ấn tượng đầu tiên của Mộ Dung Thiên đối với nàng là cảm thấy nàng đúng là một diễn viên bẩm sinh, nếu như ở địa cầu, nàng chắc chắn sẽ là ứng cử viên số một để đoạt giải Oscar.
- Khải Sắt Lâm tiểu thư, xin chào.
Thái độ của đối phương so với lần đầu gặp mặt đã trở nên tốt hơn rất nhiều, cho nên Mộ Dung Thiên cũng không muốn tỏ ra thất lễ. Bởi vì diện mạo của nàng so với Khắc Lý Tư Đế trước đó thì đã thay đổi quá nhiều, lại thêm thanh âm cũng không giống nên rốt cuộc thì Mộ Dung Thiên vẫn không nhận ra được thân phận giả của nàng, chỉ có điều với trực giác nhạy bén của một tên sắc lang, hắn cảm thấy ngoại trừ lần gặp mặt đầu tiên khi mới đến Phật Lạc Lý Tư ra thì dường còn gặp qua ở đâu đó rồi thì phải. Thế nhưng Mộ Dung Thiên suy nghĩ một lúc lâu mà chẳng thu được kết quả gì, vì thế mà cũng không tiếp tục truy cứu nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

