Beta: Yêu Tử Dương
May mà mang theo sọt, bỏ cá vào trong sọt, một cái sọt khác thì để giỏ của Phương Tằng, Phương Trí Viễn đeo giỏ của mình, hai cậu cháu vô cùng vui vẻ về nhà. Trên đường, Phương Tằng có vẻ hưng phấn, thần thần bí bí nói với Phương Trí Viễn: “Hổ tử, lát nữa cữu cữu cho con xem thứ tốt.” Phương Trí Viễn tò mò nhìn Phương Tằng, nhịn không được hỏi: “Cữu cữu, thứ gì tốt Bây giờ cữu nói cho con nghe trước đi.” Phương Tằng nhất định không chịu nói, chỉ là vẻ mặt rất cao hứng, khiến Phương Trí Viễn tò mò không thôi. Về đến nhà, để cá vào thùng gỗ nuôi, Phương Tằng mở nắp, lấy ra một thứ đen tuyền từ giữa giỏ, vẫy tay với Phương Trí Viễn, nói: “Hổ tử, con tới xem cữu cữu bắt được thứ tốt gì đây.” Phương Trí Viễn đã sớm không nhịn nổi, một bước chân đã nhảy tới, nhìn kĩ thứ đen tuyền kia, lúc này mới phát hiện đó là một con ba ba, tục gọi là vương bát, là thứ cực bổ. Phương Tằng đắc ý nhìn cháu ngoại, cười nói: “Cữu cữu đang mò lươn thì đụng đến, lúc đầu cứ tưởng là con trai lớn, nhưng thấy động đậy liền biết là nó. Cữu cữu nhân lúc không ai chú ý liền ném vào trong giỏ.” Phương Tằng nói lời thấm thía với Phương Trí Viễn: “Con à, nhớ kỹ lời cữu cữu nói, tâm hại người không thể có nhưng tâm phòng người không thể không có. Đều mò ốc ở một chỗ, nếu lúc ấy cữu nói mình mò được ba ba thì người khác sẽ nghĩ như thế nào Đều là đồ của thôn, ai cũng có phần, con chỉ cần có thêm một con cá còn có người không phục nữa là thứ đáng giá tiền. Con nói, lúc ấy con lấy đi, mọi người ngoài miệng không nói nhưng trong lòng không phục, nhưng nếu cho người khác, một thôn nhiều người như thế, con cho ai thì những người còn lại cũng không vui, mà thứ con mò được, bảo con lấy ra con cũng không dễ bằng lòng. Không bằng cứ như vậy, chẳng nói chẳng rằng, không ai biết thì không có tranh cãi. Sau này, Hổ tử, con việc gì cũng phải suy nghĩ cẩn thận, im lặng mà phát tài thôi.” Phương Trí Viễn sùng bái nhìn cữu cữu hắn, nhân tài nha, gặp được một con ba ba sống trong hồ đã là cực may mắn, hơn nữa hồ nước ở đây năm nào cũng tát nước bắt cá, tất nhiên là ba ba không giữ được lâu, cữu cữu hắn có thể gặp là nhờ nhân phẩm. Quan trọng nhất là chủ ý trong lòng cữu cữu rất đúng, đạo lý đối nhân xử thế cũng thuần thục, tuy là tầm mắt không nhất định là cực cao, nhưng làm một hán tử nông gia là thừa đủ. Phương Tằng nhìn ba ba, nói với Phương Trí Viễn: “Tối nay chúng ta hầm nó, nghe người già nói thứ này rất bổ, cho con tẩm bổ luôn.” Phương Trí Viễn lại không đồng ý, giờ đang cuối năm, thứ gì cũng tăng giá. Con ba ba này nếu bán cho chưởng quầy Trần cũng có thể được một hai quán tiền. Cữu cữu hắn vì làm sinh nhật cho hắn mà tiêu không ít, bán thứ này vừa lúc trang trải trong nhà. Mà nói tẩm bổ, sau khi đến Phương gia, Phương Tằng chưa từng bạc đãi hắn, không nói bữa nào cũng có thịt nhưng cũng thường xuyên ăn, người hắn được tẩm bổ đến cực tốt, cần gì ba ba. Hơn nữa, ăn một con ba ba cũng không thể làm cho thân cường thể tráng. Trong lòng Phương Trí Viễn nghĩ vậy nhưng lại không thể nói thể, hắn thử thăm dò: “Cữu cữu, cữu xem, giờ trong nhà bữa nào cũng toàn đồ ngon, thân mình xương cốt con khỏe như trâu, cần gì bổ thêm. Hay là, cữu bán nó, mua đồ ngon khác cho con ăn” Phương Tằng sao có thể không nhìn ra tâm tư của cháu ngoại, anh cười cười, nói với Phương Trí Viễn: “Thứ này tuy đáng giá tiền, nhưng nếu bán cho chưởng quầy Trần cữu cũng xẩu hổ. Dù sao cũng chỉ có một con, mấy ngày trước chưởng quầy Trần còn giúp chúng ta, nếu giờ cữu mang đi, là cảm ơn hay là biếu Nếu bán ở chỗ khác, bị người biết cũng không tốt. Không bằng vào bụng nhà chúng ta, thực dụng nhất.” Phương Trí Viễn nghe thế, biết cữu cữu nhìn thấu tâm tư của mình, mặt hơi hơi đỏ, cũng không tranh cãi, nghĩ nghĩ nói với Phương Tằng: “Vậy thì con hầm nó nha. Rán thêm cá trích cho cữu cữu nhắm rượu nữa.” Phương Tằng phụ trách xử lý ba ba và cá trích, Phương Trí Viễn thì để ốc vào thùng gỗ để nhả đất, sau đó tách riêng lươn và cá chạch, chuẩn bị ngày mai đi mua mấy miếng đậu phụ về nấu cá chạch. May mà lươn là thứ có thể nuôi lớn, nếu không ăn ngay một lúc đúng là không kịp. Còn trai thì cũng nuôi, bình thường cũng là thứ nấu canh ngon. Phương Tằng xử lý xong ba ba và cá trích, nói với Phương Trí Viễn: “Hổ tử, cữu đi gọi cữu cữu Lâm Tín và Lâm Chính của con đến đây cùng ăn, con lấy nhiều thêm một nắm gạo, cữu sẽ dẫn cả Đại Tráng, Tiểu Tráng đến uống canh ba ba, tẩm bổ cho chúng nó luôn.” Phương Trí Viễn cao giọng đáp ứng.
**** Zổ: ngày xưa quê tôi cũng hay có ao chung như thế này, anh chị tôi cũng xuống mò, chỗ tôi gọi là đi hôi ao, nhà nghèo mà, người xuống mò cũng đông lắm, giờ nhà nào cũng có điều kiện rồi, ao toàn là tư nhân thuê, lúc tát ao người lớn cũng ngại không muốn hôi, trẻ con bây giờ thì mấy mẹ nâng như nâng trứng, chẳng ai dám cho xuống ao, ài
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



