Bản thân Tống Lê cũng có thể cảm nhận được, Lương Cận Niên có vài phần bao dung đối với cô.
Cô giở chút tâm tư nhỏ trước mặt anh, anh lại chẳng hề tức giận.
Không chỉ bảo Quan Húc chuẩn bị lễ phục cho cô, mà còn mời chuyên gia đến tạo hình cho cô nữa.
Phải nói rằng, vị Lương tiên sinh này cảm xúc thực sự rất ổn định, lại còn vô cùng lịch thiệp.
Vào ngày sinh nhật của cụ Tần - Tần Trọng Vân, Tống Lê đã đến từ rất sớm.
Cô trang điểm nhẹ nhàng, mái tóc dài uốn xoăn, diện chiếc váy dài bằng lụa satin cao cấp màu hạnh nhân ánh ngọc trai, cổ vuông kiểu Pháp, kho để lộ xương quai xanh và đường cong vai cổ hoàn mỹ, bên hông còn điểm xuyết những sợi lông vũ trắng muốt, phần vạt váy được thiết kế hơi đuôi cá, nhưng không quá dài, rất tiện cho việc đi lại.
Địa điểm tổ chức bữa tiệc này là ở Đào Nhiên Sơn Trang ngoại ô Kinh Bắc, đây là một dinh thự tư nhân đứng tên Tần Dụ Chi, nằm ở lưng chừng núi, có thể ngắm nhìn toàn cảnh Kinh Bắc về đêm.
Tần Trọng Vân vốn là Viện trưởng Bệnh viện Quân y, Thiếu tướng chuyên môn kỹ thuật, y thuật cao minh, từng dẫn dắt rất nhiều học trò. Ông nghỉ hưu từ hai mươi năm trước, lúc đó tổ chức muốn mời ông quay lại làm việc, nhưng sức khỏe cụ không tốt, nên thỉnh thoảng chỉ đến trường y giảng bài.
Một vị lão tiền bối đức cao vọng trọng như vậy tổ chức mừng thọ, khách khứa đến chúc mừng đương nhiên không ít.
Tống Lê đi tặng quà xong lại chào hỏi Tần Dụ Chi, rảnh rỗi không có việc gì làm bèn đi dạo loanh quanh.
Nếu ở Hỗ thị hay Cảng Thành, những dịp thế này có khi còn gặp được vài người quen để tán gẫu, nhưng ở Kinh Bắc, cô chỉ có mỗi Nam Khê là bạn, xui xẻo thay vị đại tiểu thư này giờ đang bị bố đày ải bên ngoài, bỏ mặc không quan tâm, hoàn toàn không có cơ hội đến tham dự bữa tiệc tối nay.
Tống Lê bây giờ hơi hối hận, biết thế đã đi cùng Lương Cận Niên cho rồi, cũng không đến mức nhàm chán thế này.
Tần Tư Diên hôm nay chủ yếu phụ trách tiếp đón khách khứa, suy cho cùng chuyện ăn uống vui chơi cậu ta là rành nhất.
Cậu ta thấy rượu trong tiệc hơi ít, lại bảo Ngôn Triệt dẫn người đến hầm rượu lấy thêm vài chai rượu ngon.
Dặn dò xong, vừa quay người lại đã nhìn thấy Tống Lê.
“Tống tiểu thư.” Tần Tư Diên chủ động tiến lên chào hỏi, vẻ mặt nghi hoặc: “Sao không đi cùng ông chủ Lương?”
Trước đây từng gặp vị Tần thiếu gia này một lần ở Vọng Thư Quán, Tống Lê có nhận ra cậu ta, ấn tượng về cậu ta cũng khá tốt.
Nhưng câu hỏi này... cứ như thể cô và Lương Cận Niên bị trói buộc với nhau vậy.
Nhận thấy đối phương không có ác ý, Tống Lê bèn thuận miệng đáp một câu: “Chắc anh ấy vẫn đang bận.”
Chỉ là vừa dứt lời, đã nghe thấy có người bên cạnh nói: “Mau đi báo với cụ Tần và Chủ tịch Tần, Lương tiên sinh đến rồi.”
Tống Lê: “...”
Tần Tư Diên vui vẻ cười ha hả, cứ khen cô hài hước.
Ba vị lão gia tử Tần Trọng Vân, Lương Chính Tùng và Diệp Sùng Chương đều đã ngoài tám mươi, không thích môi trường ồn ào, lúc này đang ngồi trò chuyện trong phòng trà.
Cụ Tần, nhân vật chính của buổi tiệc mừng thọ hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi kiểu Đường màu đỏ tươi, trông rất hỉ khí.
Diệp Sùng Chương cười ông: “Ây dô, áo mới đẹp đấy, vừa trẻ trung lại vừa tôn da, làm người cũng trẻ ra không ít, chẳng giống người tám mươi tuổi, mà giống như đang tổ chức sinh nhật sáu mươi tuổi vậy.”
Tần Trọng Vân chỉ chờ họ khen thôi, ông cúi đầu nhìn chiếc áo của mình, giọng điệu mang theo sự khoe khoang: “Các ông có thấy hình thêu trên này không? Vợ Dụ Chi tự tay thêu đấy.”
Vợ của Tần Dụ Chi tên là Dương Hoản Lăng, là người thừa kế di sản văn hóa phi vật thể Tô thêu, tự mình mở một phòng làm việc, từng giành được không ít giải thưởng, cụ Tần gặp ai cũng khoe.
Diệp Sùng Chương nghe ông nói vậy, khẽ hừ một tiếng, quay mặt đi không thèm nói chuyện nữa.
Cái lão già này, chỉ giỏi khoe khoang.
Lương Chính Tùng đặt tách trà xuống, nhìn chằm chằm Tần Trọng Vân đánh giá một hồi, nhận xét: “Tôi thấy ông mặc màu đỏ bình thường thôi, quá chói mắt, hơi tục tằn.”
“Đợi tiệc sinh nhật kết thúc, mau thay ra đi.”
Nói rất thẳng thừng, chẳng nể mặt nhân vật chính chút nào.
Tần Trọng Vân “xì” một tiếng, sa sầm mặt: “Các ông đúng là ăn không được nho thì chê nho xanh, lớn tuổi cả rồi mà tâm nhãn còn nhỏ hơn cả lỗ kim.”
Diệp Sùng Chương nghe không lọt tai nữa, bèn vặn lại: “Ồ, tâm nhãn ông không nhỏ, thế sao A Diên nhà ông không thường xuyên về thăm ông?”
“Người ta A Diên gặp Dụ Chi còn nhiều hơn gặp ông đấy.”
“Còn không biết xấu hổ mà ở đây khoe khoang, cũng chẳng thấy ông tự kiểm điểm lại bản thân.”
Tính tình Diệp Sùng Chương vốn đã không tốt, lúc này đương nhiên là tóm được điểm yếu nào là đâm chọc điểm đó.
Tần Trọng Vân cũng không cam lòng yếu thế: “Hoài Khiêm nhà ông thì thường xuyên về thăm ông đấy, còn chọn cho ông một cô cháu dâu ưng ý nữa cơ.”
Đây là đang đâm dao vào nhau rồi.
Chuyện Diệp Hoài Khiêm yêu đương mấy bậc trưởng bối trong giới đều biết.
Diệp Sùng Chương không đồng ý, còn vì chuyện này mà suýt nữa hất đổ bàn.
Hai ông cháu cũng đã lâu không nói chuyện tử tế với nhau.
Hai người cãi nhau qua lại, Lương Chính Tùng ở bên cạnh xem kịch vui, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Diệp Sùng Chương quay đầu lại, lườm ông một cái: “Ông còn cười à, Duy Thanh năm nay cũng ba mươi rồi, nên lo chuyện đại sự cả đời đi. Tôi mà là ông, tối tôi ngủ cũng chẳng yên.”
Tần Trọng Vân cũng hùa theo bên cạnh: “Đúng, đây là chuyện đại sự.”
Hai người vừa nãy còn ném dao vào nhau, chớp mắt đã đồng cừu địch khái rồi.
Lương Chính Tùng vừa định lên tiếng, đã thấy Lâm Thiệu An sải bước đi vào bẩm báo: “Ba vị lão thủ trưởng, xe của Duy Thanh đã đến sơn trang rồi ạ.”
Tần Trọng Vân nghe vậy, cũng không cãi cọ nữa, vội vàng đứng dậy: “Đi, chúng ta ra ngoài đón nó.”
Lương Chính Tùng cảm thấy như vậy không hợp lễ nghĩa: “Nó là bậc vãn bối, đáng lẽ phải đến chào ông, ông ra đón nó làm gì.”
Mặc dù ngoài miệng nói vậy, nhưng ông vẫn cùng Tần Trọng Vân và những người khác đi ra ngoài.
“Mấy vị trưởng bối đều đến cả rồi, đang đợi cậu đấy.”
Nói rồi, ông lại nhìn ra phía sau Lương Cận Niên, giả vờ nghi hoặc, nửa đùa nửa thật nói: “Không phải nói là sẽ dẫn theo bạn gái sao, sao tôi chẳng thấy người đâu?”
Lương Cận Niên dừng bước, dáng người cao lớn đứng dưới ánh đèn sân vườn, cảm xúc trong mắt không rõ ràng.
Anh nhìn quanh bốn phía, như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Giây lát sau, khóe môi nhếch lên một đường cong rất nhạt, hất cằm về một hướng nào đó: “Ở đằng kia kìa.”
Tần Dụ Chi nhìn theo hướng đó ——
Bên cạnh Tần Tư Diên có một cô gái đang đứng, cô gái đó da trắng, ngũ quan tinh xảo sắc nét, vóc dáng thon thả, trông tuổi đời còn khá trẻ.
Ông có ấn tượng, là người nhà họ Tống.
Không phải chứ, dẫn đến thật à?
Tần Dụ Chi còn chưa kịp lên tiếng, đã thấy Lương Cận Niên sải bước đi về phía cô gái đó.
Tống Lê đương nhiên cũng nhìn thấy Lương Cận Niên.
Anh mặc áo sơ mi đen và âu phục, cà vạt thắt ngay ngắn, đôi chân dài thẳng tắp được bao bọc trong chiếc quần tây, mái tóc vuốt ngược ra sau, để lộ vầng trán cao rộng, trước trán có vài lọn tóc lòa xòa, lông mày rậm, đôi mắt sâu thẳm, so với vẻ ôn hòa ngày thường, lại mang thêm vài phần lạnh lùng và áp bách.
Phải nói rằng, rất đẹp trai.
Người đàn ông như vậy, dù đi đến đâu cũng là tâm điểm tuyệt đối.
Tim Tống Lê bỗng đập nhanh một cách khó hiểu.
Cô dời tầm mắt muốn trốn tránh.
Nhưng Lương Cận Niên lại không cho cô cơ hội.
Anh đứng trước mặt cô, ngay dưới ánh mắt của bao người, vô cùng lịch thiệp đưa tay về phía cô: “Đi gặp mấy vị trưởng bối nào.”
“Vị hôn thê.”
Ba chữ cuối cùng, anh nhả chữ rất nhẹ, cũng rất đỗi dịu dàng.
Hòa cùng cơn gió đêm, trêu chọc dây thần kinh bên tai Tống Lê, cô vậy mà lại không khống chế được, đỏ bừng cả mặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)