Rốt cuộc Ứng Đề vẫn không đợi được Lâu Hoài từ Thụy Điển trở về, càng đừng nói đến việc tự mình ra sân bay đón anh.
Ngay ngày hôm sau khi sự việc xảy ra, anh trai Ứng Du ở quê nhà Lâm Thành gọi điện tới, báo rằng có người đến nhà gây chuyện, trong lúc cãi vã, mẹ không cẩn thận bị ngã, trẹo lưng.
Lúc đó Ứng Đề đang đưa Ứng Từ đến trường.
Sợ em gái nghe thấy sẽ lo lắng, Ứng Đề giảm nhỏ âm lượng, đi sang một bên nghe máy, nói với anh trai lát nữa sẽ về một chuyến.
Sau khi cúp điện thoại, cô quay lại bên cạnh Ứng Từ, đưa qua một tấm thẻ, dặn dò: “Gần đây là thời điểm then chốt để phỏng vấn thực tập, ăn mặc chỉn chu một chút, đừng lo chuyện tiền nong, không đủ lại bảo chị.”
Ứng Từ không muốn nhận, Ứng Đề liền nhét vào tay em, nói: “Yên tâm, không phải tiền của người đó, là tiền chị đi đóng phim kiếm được.”
Ứng Từ cắn môi.
Ứng Đề lại ấn vai em, cúi đầu nhìn, cười trấn an: “Chuyện sẽ qua nhanh thôi, chị lăn lộn trong nghề này bao năm, bạn bè cũng có một ít, loại chuyện này vấn đề thực sự không lớn.”
Thực ra Ứng Từ nửa đêm không ngủ được, lén cầm điện thoại xem dư luận trên mạng. Điều khiến cô bé bất ngờ là trên toàn mạng cơ bản đã xóa sạch sẽ, chỉ có một diễn đàn nọ là đang "hóng hớt" chuyện của chị gái và người đàn ông kia.
Nhưng có lẽ nhắc trực tiếp đến người kia không tốt, nên họ chủ yếu bàn tán về chị gái, nói gì cũng có, lời lẽ khó nghe đến mức nào cũng có.
Ứng Từ vẫn không nhận lấy tấm thẻ kia, mà ngẩng đầu hỏi: “Chị, chị có từng nghĩ tới việc rời bỏ anh ta không?”
Ngồi trên máy bay về Lâm Thành, trong đầu Ứng Đề từ đầu đến cuối đều quanh quẩn câu nói này.
Cô có từng nghĩ đến việc rời xa Lâu Hoài sao?
Hình như thật sự chưa từng nghiêm túc nghĩ tới. Mỗi khi vừa nhen nhóm ý nghĩ này, cô luôn có thể khéo léo đuổi con quỷ nhỏ trong lòng quay trở về.
Năm ấy chưa đến hai mươi tuổi, cô đã theo anh, thoắt cái đã gần 5 năm.
Cô đã sớm quen với sự hiện diện của người này, cũng không nỡ rời xa anh. Ai có thể rời bỏ người đã yêu thương mình vào thời khắc quan trọng nhất, nâng niu mình trong lòng bàn tay, nuông chiều đến mức dám đối đầu với con gái út nhà họ Ôn chứ?
Tất cả sự tự tin của cô sau khi trưởng thành đều bắt nguồn từ Lâu Hoài.
Nếu năm đó không có anh đột nhiên hứng khởi đưa tay về phía cô, kéo cô ra khỏi vũng bùn, để cô sống đến bây giờ có thể tự lực cánh sinh, không cần phụ thuộc. Có lẽ, cô thực sự đang ở một góc nhỏ nào đó, gả cho người đàn ông mà cha chỉ định lúc trước, sinh con đẻ cái cho anh ta, sống những ngày tháng nhìn thấy rõ điểm kết thúc của cả cuộc đời.
Chính Lâu Hoài đã thay đổi quỹ đạo cuộc đời cô.
Đồng thời cũng giúp cô được sống là chính mình.
Ứng Đề thật sự chưa từng nghĩ tới việc phải rời xa anh.
Ngược lại cô còn nghĩ, tốt nhất là những đối tượng xem mắt mà gia đình anh sắp xếp đều giống như hai năm trước, không đi đến đâu, anh không bước vào con đường hôn nhân do gia đình sắp đặt, như vậy cô còn có thể ở bên anh thêm vài năm.
Cho dù hai người cứ mãi bên nhau không có tương lai như vậy, cô cũng cam lòng.
Những lúc bi quan nhất, cô thậm chí còn ôm ý nghĩ cứ thế dây dưa với anh mãi.
Khoảnh khắc máy bay hạ cánh xuống sân bay Cao Kỳ ở Lâm Thành, Ứng Đề mở điện thoại, việc đầu tiên là đăng nhập Weibo và diễn đàn nọ.
Nhờ phía Lâu Hoài ra tay kịp thời, chỉ sau một đêm, chuyện về đoạn video ngày hôm qua trên mạng đã không còn ai để ý và bàn tán, thậm chí ngay cả bên diễn đàn nọ cũng không còn ai dùng tên viết tắt để thảo luận nữa. Thay vào đó là tin tức một tiểu sinh đang nổi đình đám gần đây bị khui ra chuyện hút thuốc ở nơi công cộng, vứt tàn thuốc bừa bãi.
Tiểu sinh này vừa nhờ một bộ phim tiên hiệp "bạo hồng" mà một bước lên mây, từ hạng ba hạng tư vọt lên hạng nhất. Video hút thuốc vừa tung ra, hình tượng quý công tử mà cậu ta marketing ngày thường sụt giảm nghiêm trọng, một hòn đá làm dậy sóng cả mặt hồ.
Trong thời gian ngắn, video càn quét các nền tảng, trên mạng ồn ào náo động, các loại bài viết fan chiến, anti chiến ùn ùn kéo đến, còn chuyện của Ứng Đề thì đã sớm chẳng còn ai quan tâm.
Giới giải trí chính là như vậy, luôn có những vụ bê bối mới thay thế vụ cũ.
Ứng Đề thoát khỏi hai ứng dụng giải trí này, bấm vào người liên hệ được ghim trên cùng WeChat.
Tin nhắn gửi đi tối qua, Lâu Hoài vẫn chưa trả lời.
Anh rõ ràng biết hết thảy, cũng đã ra tay giải quyết giúp cô, lại không muốn đáp lại cô dù chỉ vài lời.
Là giận sao?
Giận cô gây ra cho anh một rắc rối lớn như vậy, khiến anh đang đi công tác xa ở nước ngoài còn phải chia sẻ tâm trí thừa thãi để xử lý chuyện của cô.
Ứng Đề đoán không ra, nhưng trước mắt cũng không có nhiều thời gian để cô phỏng đoán thêm.
Đầu ngón tay gõ nhanh vài chữ vào khung chat, nhấn gửi.
Làm xong những việc này, Ứng Đề tắt màn hình, ném điện thoại vào túi xách, rời khỏi sân bay.
…
Lâu Hoài nhìn thấy tin nhắn thứ hai của Ứng Đề là vào khoảng 10 giờ sáng.
Thời gian bên Thụy Điển chậm hơn trong nước bảy tiếng, lúc này ở trong nước chắc đang là hoàng hôn.
Mà Ứng Đề lại đặc biệt thích cảnh tượng ánh chiều tà khi mặt trời lặn.
Cô nói, đó là khoảnh khắc thiên trường địa cửu.
Con người vào thời khắc đó, nội tâm vô cùng tường hòa yên tĩnh. Cô lại nói, nếu vào lúc đó, bên cạnh lại có người mình yêu nhất bầu bạn, thì đúng là một chuyện tuyệt vời chốn nhân gian.
Ý tứ trong lời nói của cô không thể rõ ràng hơn.
Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến người nhà anh biết chuyện nhưng không làm ầm ĩ trước mặt Ứng Đề.
Bởi vì mọi người đều hiểu, anh sẽ không nghiêm túc, càng sẽ không dẫn người về nhà.
Chỉ cần không nghiêm túc, anh ở bên ngoài muốn có ai, cho dù là yêu đương, kết giao với tư cách bạn trai bạn gái, người trong nhà cũng không can thiệp.
Còn về việc người vợ sau này của anh có chịu đựng được hay không, đó là chuyện của vợ chồng họ.
Không cần đến những người khác như họ phải khoa tay múa chân.
Người nhà họ Lâu tuy đấu đá gay gắt, nhưng đối với một số quan điểm bảo thủ cố hữu của đại gia tộc, mọi người lại trước sau vẫn giữ sự ăn ý.
Nhìn chằm chằm hai tin nhắn kia vài giây, cuối cùng Lâu Hoài vẫn không trả lời.
Anh vốn định ở lại Thụy Điển đến tuần sau, lại vì chuyện của Ứng Đề ở trong nước mà phải về nước sớm, hiện tại mọi sắp xếp đều bị đảo lộn, rất nhiều việc chỉ có thể đẩy lên làm trước, ví dụ như lúc này, có một việc quan trọng hơn cần anh đến xử lý.
Xe chạy trên đường phố rộng lớn, chẳng bao lâu sau từ từ dừng lại trước một tòa cao ốc được canh gác nghiêm ngặt ở trung tâm thành phố.
Lâu Hoài xuống xe, ngẩng đầu nhìn tòa cao ốc uy nghiêm này một lúc, mới cài lại cúc áo vest, bước lên bậc thang.
Mẹ anh - bà Chu Phương Lễ, hơn một năm nay vì được phái đi công tác nên sống ở Thụy Điển, giữa chừng chỉ về nước một lần để báo cáo công việc, ngay cả nhà cũng không về. Nhắc đến thì Lâu Hoài đã có một khoảng thời gian rất dài không gặp bà.
Nhiệm kỳ của mẹ anh cuối năm nay là kết thúc, đợi bàn giao xong công việc bên này, lên đường về nước chắc là vào đầu năm sau.
Ý thức về tình thân của mẹ anh rất đạm bạc, so với quan hệ ruột thịt, bà càng coi trọng tiền đồ sự nghiệp của mình hơn. Tuy năm đó gả cho cha anh, nhưng cũng không vì kết hôn sinh con mà buông bỏ sự nghiệp để làm bà nội trợ.
Bà cứ bận rộn lên là sẽ quên người nhà, Lâu Hoài cũng không có tâm trạng quấy rầy bà, chỉ là lần này chịu sự ủy thác của người khác, không thể không đến đây một chuyến.
Dù đã lâu không gặp, mẹ anh vẫn tỉ mỉ, trang điểm theo kiểu ngoài cười nhưng trong không cười như vậy.
Thấy anh đến, bà cũng không quá hào hứng, chỉ nói: “Sao con lại rảnh rỗi đến đây?”
Lâu Hoài đáp: “Con qua đây xử lý chút việc, tiện đường ghé thăm mẹ.”
Thư ký của Chu Phương Lễ bưng lên hai ly trà. Bà cầm một ly, nghe vậy tự nhiên là không tin, đi thẳng vào vấn đề: “Không có việc thì không lên điện Tam Bảo, nói đi, lần này tìm mẹ làm gì?”
Lâu Hoài cũng không vòng vo, cả nhà bọn họ nói chuyện trước nay đều thẳng tanh, chưa bao giờ biết hàm súc là gì. Anh nói: “Chị gái nhờ con nhắn với mẹ một tiếng, đừng gửi người đến chỗ chị ấy nữa, chị ấy không có thời gian để ý đâu.”
Chu Phương Lễ bật cười: “Nó không thích sao không tự mình đến nói với mẹ?”
Lâu Hoài chau mày, uống trà, không nói chuyện.
Mẹ anh lại tự nói một mình: “Vẫn là đang trách chuyện mẹ làm năm đó phải không.”
Chuyện này cũng chẳng phải bí mật gì.
Đơn giản là chị gái Lâu Như Nguyện phải lòng một người đàn ông, trùng hợp là nghề nghiệp của người đàn ông này giống hệt Ứng Đề, cũng là diễn viên.
Khi đó chị Lâu Như Nguyện yêu người kia đến chết đi sống lại, không phải anh thì không lấy, thậm chí cam nguyện từ bỏ hạn mức phân chia tài sản của nhà họ Lâu, ra đi tay trắng. Nhà họ Lâu đương nhiên cực lực phản đối.
Với gia thế bối cảnh như nhà họ Lâu, điều chú trọng nhất chính là môn đăng hộ đối, một gã trai nghèo kiết xác mới chân ướt chân ráo vào làng giải trí, sao có thể để Lâu Như Nguyện gả cho anh.
Kể cả ở rể cũng không đủ tư cách.
Càng chưa nói đến cái giá phải trả khi gả đi là từ bỏ quyền chia tài sản kếch xù và địa vị.
Trong đó người phản đối kịch liệt nhất là mẹ anh, Chu Phương Lễ.
Chuyện này làm ầm ĩ rất lớn.
Ồn ào đến cuối cùng, người đàn ông kia qua đời.
Nghe nói là tai nạn, nhưng ai cũng biết, làm gì có tai nạn nào trùng hợp đến thế.
Chị gái tên là Như Nguyện, nhưng đó lại là chuyện không được như nguyện nhất trong cuộc đời chị ấy.
Việc này xảy ra đến nay đã gần bảy năm, bao nhiêu năm qua, chị gái vẫn chưa từng cho mẹ một sắc mặt tốt.
Chu Phương Lễ đặt chén trà xuống, không mấy để tâm nói: “Trong lòng nó rốt cuộc vẫn trách mẹ năm xưa chia rẽ uyên ương, nhưng nếu không có sự vô tình lúc trước, một người phụ nữ như nó có thể đứng vững ở nhà họ Lâu bao nhiêu năm nay sao?”
Ân oán đúng sai giữa mẹ và chị, Lâu Hoài không có tâm trạng tham gia, vẫn im lặng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




