Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm xuân chìm đắm Chương 6.2: Như Chiếc Lông Vũ

Cài Đặt

Chương 6.2: Như Chiếc Lông Vũ

Khi đến sảnh tiệc, đúng 7 giờ tối.

Buổi yến tiệc tối nay, ngoài các nhà đầu tư, giới giải trí cũng đến không ít người.

Con người đều chạy theo lợi ích, tiền ở đâu, ánh mắt tự nhiên hướng về đó.

Dọc đường đi, Ứng Đề cũng gặp không ít người quen, người trong giới phần lớn đều giữ vẻ khách khí.

Tuy rằng ngầm đấu đá nhau đến ngươi chết ta sống, nhưng sự hòa nhã bên ngoài vẫn phải duy trì, ai biết được lần sau gặp lại là địch hay là bạn.

Khi chạm mặt Triệu Lượng, anh ta nhìn Ứng Từ một cái, gật đầu, rồi kéo Ứng Đề ra một bên nói chuyện.

Anh ta nói: “Em đến đây, Lâu tiên sinh nhà em có biết không?”

Ứng Đề nói: “Không biết, sao vậy?”

Triệu Lượng lập tức lo lắng: “Mấy năm nay anh ta có vẻ không thích em đến những chỗ như thế này, nếu để anh ta biết được thì không hay đâu.”

Lâu Hoài quả thực không thích cô đến những nơi này.

Bởi vì với thân phận nữ minh tinh của cô, đến những chỗ này sẽ không nhận được sự tôn trọng nào.

Những người đó cũng chỉ nể mặt đồng tiền mà coi trọng cô đôi chút, chứ không thực sự tôn trọng cô.

Chẳng sợ sau lưng cô có Lâu Hoài, nhưng thì sao chứ, một thân phận danh không chính ngôn không thuận, ai lại thực sự để vào mắt.

Ứng Đề cũng không muốn tới, nhưng hôm nay tình huống đặc biệt, em gái muốn có sự phát triển trong giới tài chính, chỉ dựa vào con bé đơn phương độc mã là không được.

Ứng Đề từng chịu đựng nỗi khổ tứ cố vô thân đó, hiện tại cô lại có năng lực, không muốn em gái cũng gặp phải cảnh ngộ ấy, liền nói: “Anh ấy sẽ không để ý đâu.”

Triệu Lượng nói: “Thật không?”

Ứng Đề nói: “Bằng không thì sao? Anh tưởng em trong mắt anh ấy quan trọng đến thế à?”

Câu sau nói có chút nghịch ngợm, nhưng cũng là sự thật. Trước đây Ứng Đề cũng từng đi dự vài buổi tiệc lớn nhỏ, sau đó Lâu Hoài cũng không có ý kiến gì. Nghĩ đến đây, Triệu Lượng mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.

Ứng Đề dẫn Ứng Từ vào hội trường.

Những người đó rất khách khí, nhận lời ngay.

Đi loanh quanh vài vòng, lại tình cờ gặp một người ngoài ý muốn.

Buổi tiệc đầu tư tối nay, Từ Sính cũng đến.

Khi hai người chạm mặt, cả hai đều có chút bất ngờ.

Đặc biệt là Từ Sính, trước kia anh gặp Lâu Hoài không ít, nhưng cực ít khi thấy Ứng Đề. Lần gặp trước cũng là lần đầu tiên, nhưng chỉ trong vòng chưa đầy nửa tháng ngắn ngủi, anh đã gặp lại Ứng Đề lần thứ hai.

Anh hỏi: “Lâu Hoài cũng ở đây à?”

Ứng Đề lắc đầu: “Anh ấy đi công tác nước ngoài rồi.”

Từ Sính hiểu ra, lại nhìn về phía Ứng Từ bên cạnh cô, hỏi: “Vị này là?”

Ứng Đề nói: “Em gái tôi, Ứng Từ.”

Rồi lại nói với em gái: “Đây là Chủ tịch của Tụ Hợp Capital, Từ Sính, Từ tổng.”

Từ Sính chưa từng đưa danh thiếp cho cô, nhưng cô lại biết thân phận của anh, có thể thấy là đã có tìm hiểu.

Anh liền hỏi: “Hôm nay đến đây để xem đầu tư sao?”

Ứng Đề trong nhất thời không nói gì.

Dạo một vòng tối nay, cơ hội nhiều nhất và tốt nhất, có lẽ thuộc về Từ Sính đang đứng trước mặt.

Tụ Hợp Capital trong giới đầu tư vẫn là đơn vị dẫn đầu, một công ty lớn như vậy, có thể thấy nếu em gái thực sự vào được đó thực tập, e rằng sẽ học hỏi được không ít thứ.

Nhưng ý nghĩ này vừa mới nhen nhóm trong chớp mắt đã bị cô dập tắt.

Cô khách sáo nói: “Tôi có đầu tư chút tiền nhàn rỗi, vừa khéo gần đây Tiểu Từ đang tìm chỗ thực tập, nên muốn đưa con bé qua đây xem thử.”

Cô cũng thật thẳng thắn.

Tối nay đến đây, mục đích chính là đưa em gái đi trải nghiệm, tìm cơ hội.

Chỉ là điều khiến anh thực sự khó hiểu là, chuyện loại này, tìm Lâu Hoài chẳng phải trực tiếp hơn sao?

Một vị trí thực tập sinh tài chính, Lâu Hoài chỉ cần nói một câu, chỗ tốt nhất nào mà chẳng để cho các cô tùy ý chọn lựa.

Ứng Đề cười với anh, sau đó nắm tay em gái rời đi.

Cũng không ở lại quá lâu, cũng không tiến thêm bước nữa để cầu cạnh.

Cô đã nói thẳng, nhưng lại quá mức xa cách.

Giống như một chiếc lông vũ, nhẹ nhàng trêu chọc một cái, vừa mới cảm thấy ngứa ngáy thì cô đã dứt khoát quay người rời đi không chút lưu luyến.

Nhìn bóng dáng kia rời đi, trong lòng Từ Sính mạc danh có vài phần xao động.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc