Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm xuân chìm đắm Chương 5.1: Từ Sính

Cài Đặt

Chương 5.1: Từ Sính

Quả nhiên biết ngay người này không phải vô cớ đưa cô ra ngoài nghỉ phép, thư giãn tinh thần.

Hóa ra cũng là có toan tính như vậy.

Tuy nhiên, Ứng Đề cũng không giận.

Dù sao cũng vẫn ở Bắc Thành, dù sao cũng là đi cùng anh, mặc dù không biết lần này anh qua đó là vì chuyện gì.

Nhưng sự nghiệp của anh lớn như vậy, tài nguyên của Lâu gia lại liên quan đến mọi ngành nghề, coi như là đi mở mang tầm mắt cũng tốt.

Ba ngày sau, Ứng Đề cùng Lâu Hoài xuất phát.

Hôm nay vốn là ngày cô đi tham gia diễn xuất trong bộ phim quan trọng kia.

Vì là lịch trình đã định từ sớm, lại là phim chính kịch của đài truyền hình trung ương, dù chỉ là vai phụ nhỏ xíu cũng có không ít người chen chúc sứt đầu mẻ trán muốn vào. Ứng Đề cũng không ngoại lệ, huống hồ cô vốn rất trân trọng mỗi cơ hội quay phim, sớm đã học thuộc làu lời thoại.

Đất diễn trong phim rất ít, nhưng mỗi lần xuất hiện đều cần phải hiệu quả. Để đến lúc đó có thể nhập vai với tư thái tốt nhất, Ứng Đề trước khi quay phim đã rất nhiều lần tranh thủ thời gian nghỉ ngơi sau khi quay đêm, cầm kịch bản đối diện với vách tường mà luyện tập.

Chỉ là làm nhiều công tác chuẩn bị như vậy, kết quả vẫn là uổng phí công sức.

Có thể không giận sao?

Đương nhiên là giận.

Nhưng giận cũng vô dụng, cái nghề này là như vậy, chỉ cần là chuyện chưa chốt hạ cuối cùng, vĩnh viễn sẽ có biến đổi tạm thời.

Cô không phải lần đầu tiên bị thay thế.

Cũng hoàn toàn không lấy làm lạ.

Điều duy nhất buồn lòng là, trong bộ chính kịch này có rất nhiều diễn viên gạo cội, kịch bản cũng là do Triệu Lượng phí hết tâm tư tìm được, kết quả vẫn là phí công vô ích.

...

Nơi làm việc lần này của Lâu Hoài quả thực là ở vùng ngoại ô, địa điểm là một khu nghỉ dưỡng tráng lệ huy hoàng.

Khu nghỉ dưỡng này chuyên tiếp đãi những người có thân phận, cũng không phải có tiền là có thể bước qua ngưỡng cửa cao ngất kia.

Trước đây Ứng Đề còn nghe những người khác trong giới nói, vào được nơi này chính là một loại biểu tượng về thân phận, bao nhiêu nữ minh tinh chen chúc muốn vào, muốn bắt quàng làm quen với quyền quý, đều bị từ chối ngoài cửa.

Ứng Đề nhìn xe chạy vào khu vực khu nghỉ dưỡng, nhất thời có chút ngẩn ngơ.

Lâu Hoài thấy cô ngây người, cúi người qua hỏi cô sao vậy.

Ứng Đề nói: “Rất không chân thực.”

Anh nói: “Không chân thực ở chỗ nào?”

Cô liền cười: “Giống như lại được cùng anh đi mở mang tầm mắt.”

Lời này là nói đùa, nhưng cũng là thật.

Mấy năm nay cô đã thấy rất nhiều phong cảnh, rất nhiều người, đều là được anh đưa đi.

Lâu Hoài cười cười, nói: “Vậy thì nhìn cho kỹ vào, không hiểu thì hỏi anh, anh không ở đây thì hỏi trợ lý Dư.”

Trợ lý Dư đang lái xe phía trước nghe vậy, quay đầu lại cười với cô, nói: “Ứng tiểu thư, cô có yêu cầu gì cứ gọi tôi bất cứ lúc nào.”

Trợ lý Dư rất nhanh lại quay đi chuyên tâm lái xe.

Lâu Hoài nắm tay cô, thỉnh thoảng ấn nhẹ một cái.

Lâu Hoài đặt phòng ở tòa nhà phía sau, là một căn biệt thự nhỏ ba tầng.

Bọn họ ở tầng hai.

Trợ lý Dư chuyển hành lý lên cho họ, ngay sau đó lại vội vàng rời đi.

Căn phòng rộng, ánh sáng tốt, ngoài cửa sổ không phải là hồ nước thì là bãi cỏ xanh mướt, cùng với núi non xanh biếc.

Quả thực là một nơi nghỉ dưỡng tuyệt vời.

Ứng Đề nhìn một lúc, khuôn mặt vốn đang bình tĩnh, lúc này lại trở nên rạng rỡ, đôi mắt sáng lấp lánh.

Cô ôm lấy anh, nói: “Thật sự đưa em đi du lịch hả?”

Lâu Hoài nói: “Bằng không em nghĩ qua đây để làm gì?”

Ứng Đề trong nháy mắt vui vẻ hẳn lên.

Lâu Hoài ở lại chưa được bao lâu liền xuống lầu rời đi.

Sáng nay anh có cuộc họp, buổi chiều còn phải gặp mấy đối tác, thực sự bận rộn.

Anh bận, Ứng Đề cũng không quấy rầy, hết sức chuyên chú bắt đầu đánh giá khu nghỉ dưỡng xa hoa, người ngoài khó có thể tiếp cận này.

Lâu Hoài đi rồi, trợ lý Dư lại chuyên môn qua đây một chuyến, nói là để cô có việc thì cứ liên hệ anh ta bất cứ lúc nào, nhưng ngàn vạn lần đừng ngại ngùng.

Ứng Đề nói được, sau đó lại giục anh ta mau chóng đi tìm Lâu Hoài.

Trước mắt cô đâu quan trọng bằng việc của Lâu Hoài.

Huống hồ, nơi này ra vào nghiêm ngặt, cô ở một mình cũng sẽ không có vấn đề gì.

Buổi sáng Ứng Đề đi dạo khắp nơi một lúc, tìm hiểu sơ qua về những con đường nhỏ và cách bố trí ở đây. Buổi chiều cô bôi kem chống nắng kỹ càng, mặc chiếc váy nhỏ đậm chất mùa hè, đội thêm một chiếc mũ rồi ra ngoài.

...

Ứng Đề cũng không đi xa. Chỉ đi dạo quanh bãi cỏ dưới chân núi.

Cây xanh ở đây rất tốt, tốt hơn nhiều so với Lâm Thành nơi cô lớn lên từ nhỏ.

Theo thời gian bước vào tháng 5, nhiệt độ ở Bắc Thành cũng đang tăng lên từng ngày.

Nhưng nơi này vì cây xanh đủ nhiều, lại được bảo dưỡng thỏa đáng, nên chỉ cần đứng dưới chân núi liền cảm thấy rất mát mẻ, rất thoải mái.

Ứng Đề còn chụp không ít ảnh, cô chọn mấy tấm ưng ý nhất gửi cho Chu Nhiễm.

Chu Nhiễm vừa thấy cảnh sắc này, vội hỏi là ở đâu, cô ấy có rảnh cũng muốn qua xem thử.

Ứng Đề liền báo vị trí khu nghỉ dưỡng.

Chu Nhiễm lập tức gọi điện tới: “Sao lại rảnh rỗi đi đến đó thế?”

Ứng Đề nói: “Anh ấy tới bên này có việc, mình ở nhà cũng chán nên đi theo cùng.”

Chu Nhiễm cũng không ngạc nhiên, nơi này cũng không phải là nơi người thường có thể đặt chân đến, cho dù là những nữ minh tinh hàng đầu trong giới cũng không ngoại lệ.

Vé vào cửa của Ứng Đề nằm chặt trong tay Lâu Hoài.

Chu Nhiễm liền hỏi: “Chuyện của anh ta với Ôn đại tiểu thư kia cậu hỏi chưa?”

Ứng Đề mím môi, nói: “Chưa.”

Chu Nhiễm than một tiếng, dường như có vô hạn bất đắc dĩ.

Ứng Đề nói: “Thôi không nói chuyện mất vui này nữa,” rồi lại hỏi: “Có muốn qua đây không? Mình nói với anh ấy một tiếng.”

Chu Nhiễm nói: “Thôi, thế giới hai người các cậu mình không qua làm phiền đâu. Tận hưởng cho tốt đi.”

Cúp điện thoại, Ứng Đề nhìn thời gian, cô đã ra ngoài khá lâu, cũng cảm thấy đã đến lúc đi về.

Cũng không biết bên Lâu Hoài đã xử lý xong việc chưa.

Cô đi về, khi muốn băng qua một hành lang rất dài, vô tình nhìn thấy một nhóm người quen.

Nhóm người kia cũng nhìn thấy cô, người cầm đầu sửng sốt, sau đó cười đi tới, nói: “Lâu Hoài đưa em tới à?”

Người đến là bạn thân của Lâu Hoài —— Chu Tự.

Đối với Ứng Đề cũng coi như được, không có cảm giác ngạo mạn tự cao tự đại như những người khác.

Theo Chu Tự đi tới, những người khác cũng lần lượt hướng về phía này.

Có người Ứng Đề biết, có người thì không quen.

Khác với thái độ hòa hoãn của Chu Tự đối với cô, những người khác lại không mấy coi trọng cô.

Lúc này nghe Chu Tự nói vậy, ánh mắt chán ghét và ghét bỏ càng không thèm che giấu.

Ứng Đề thu hết vào mắt, trong lòng cũng bình tĩnh.

Một đám con nhà giàu, ai nấy đều có bối cảnh được trời ưu ái, chướng mắt cô cũng là chuyện bình thường.

Ứng Đề nói với Chu Tự: “Em phải về rồi.”

Chu Tự nói: “Lát nữa anh cũng muốn qua tìm Lâu Hoài, cậu ấy giờ này còn đang họp, em một mình cũng buồn, chi bằng ngồi nói chuyện với bọn anh đi.”

Ở đây ngoài đàn ông còn có phụ nữ.

Không ít người đàn ông đều dẫn theo bạn gái tới.

Ứng Đề nghĩ Chu Tự cũng không có ác ý, nên không từ chối.

Một lát sau, cả nhóm di chuyển đến khu vực uống trà ở sảnh lớn.

Nhóm của Chu Tự đều rất biết nói chuyện, Ứng Đề cơ bản không nói gì, đều là nghe bọn họ kể.

Thực ra sự chênh lệch giữa người với người đôi khi cũng không lớn lắm, ít nhất trong mắt Ứng Đề, nhóm người này là như vậy.

Bọn họ rõ ràng đều không hề có áp lực cuộc sống, nhưng vẫn sẽ vì một số chuyện vặt vãnh đời thường mà phiền não.

Ví dụ như trong nhà không cho làm cái này cái kia.

Ví dụ như đều nghe theo sự sắp đặt của gia đình, an phận thủ thường, nhưng vẫn bị ghét bỏ.

Ứng Đề đang nghe như nghe chuyện phiếm, chợt, bên kia có một người đi tới, Chu Tự nhìn thấy, gọi: “Từ Sính, ở đây.”

Người được gọi là Từ Sính nhìn về phía này một cái, sau đó hơi suy tư rồi đi tới.

Người này tướng mạo rất đoan chính, nói theo kiểu ước lệ thì là khí chất đường hoàng, nhìn giống như người trong chính giới.

Do tính chất nghề nghiệp, mỗi khi Ứng Đề gặp một người lạ, đều phải dựa vào vẻ ngoài của người đó mà phỏng đoán một phen.

Cô đang nghĩ vậy thì bên kia Chu Tự lại nói: “Từ Sính, gần đây dự án làm lớn lắm nhé, nghe nói hoàn thành được mấy khoản đầu tư lớn có thành tích khả quan.”

Ồ?

Nghe ý này là người bên giới tài chính?

Có người nói: “Vậy thì vẫn là Lâu Hoài lợi hại hơn một chút.”

Từ Sính lên tiếng: “Cái này thì không so được.”

Tính tình ngược lại khá khiêm tốn.

Ứng Đề không khỏi nhìn anh thêm vài lần.

Từ Sính liền hỏi: “Vị này là?”

Có mấy người cười, nụ cười không mấy thiện ý.

Ứng Đề rất bình tĩnh, loại trường hợp này trải qua nhiều rồi nên cũng nhìn thoáng.

Vẫn là Chu Tự huých đám người kia một cái, dùng ánh mắt cảnh cáo, những người đó mới chịu thôi. Chu Tự lúc này mới nói: “Người của Lâu Hoài, qua đây cùng cậu ấy nghỉ phép.”

Chuyện Lâu Hoài mấy năm nay ở bên ngoài, Từ Sính cũng có nghe nói.

Nghe nói là lúc trẻ nhất thời nảy lòng tham giữ lại một người bên cạnh, còn là một nữ minh tinh, đối đãi với cô cũng khá tốt, bằng không cũng không thể giữ lại gần 5 năm trời.

Chỉ là chưa bao giờ mang ra ngoài gặp mặt mọi người.

Cũng có nghe nói hai người đối ngoại là quan hệ yêu đương, nhưng Từ Sính hiểu, rất nhiều người trong giới đều hiểu, đây chẳng qua là cái cớ. Nếu thật sự là quan hệ yêu đương, nói 5 năm thì cũng không tránh khỏi quá dài. Huống chi, Lâu gia gia quy nghiêm ngặt, sao có thể để một con hát vào cửa.

Nghĩ như vậy, Từ Sính lại lần nữa nhìn về phía Ứng Đề, nhìn thẳng vào vài lần mới cảm thấy ánh mắt của Lâu Hoài quả thực độc đáo và tinh tường.

Giới giải trí không thiếu người đẹp, nhưng vẻ đẹp của Ứng Đề lại có chút khác biệt, đặc biệt là đôi mắt kia, cực kỳ có sức sống.

Giống như một ngọn cỏ cứng cỏi, mặc cho gió đông tây nam bắc thổi, cô chỉ lo vươn lên phía trên, vĩnh viễn không chịu thua.

Từ Sính cười với cô, vươn tay ra, nói: “Chào cô, tôi là Từ Sính.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc