Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm xuân chìm đắm Chương 4.1: Không Muốn Bị Chán Ghét

Cài Đặt

Chương 4.1: Không Muốn Bị Chán Ghét

Tuy rằng Lâu Hoài đối với cả hai vấn đề đều làm như không thấy, trước sau vẫn im lặng, nhưng Ứng Đề lại có cách kiểm chứng của riêng mình.

Khi anh ôm cô đi qua đầu xe, cô nhanh chóng đưa tay sờ vào mui xe.

Lạnh lẽo, có thể thấy không phải là vừa mới đến, ngược lại, hẳn là đã đến đợi được một lúc rồi.

Nhưng đến từ khi nào, lại đợi bao lâu, thì Ứng Đề không cách nào kiểm chứng được.

Thấy thái độ im lặng vừa rồi của anh, có thể thấy là anh cũng sẽ không trả lời vấn đề này.

Ứng Đề cũng dứt khoát không băn khoăn nữa, dù sao đêm nay anh có thể chạy tới nơi này, chủ động đến chờ cô, với cô đã là đủ rồi.

Cô cũng chẳng phải muốn cảm giác được thiên vị nồng nhiệt đến thế, trong tay anh phàm là chỉ cần để lộ ra một chút, đối với cô mà nói đã là một mảnh đại dương mênh mông.

Đủ để bù đắp cho rất nhiều nỗi phẫn uất bất bình.

Lâu Hoài lập tức đưa cô về nhà.

Không phải chỗ tối qua, mà là một ngôi nhà khác anh thường ở mấy năm nay.

Nghe dì Tôn kể, căn nhà này là anh mua bằng "hũ vàng" đầu tiên kiếm được thời trẻ.

Mới nghe nói lúc đó, Ứng Đề liền nghĩ, chênh lệch giữa người với người đúng là rất lớn. Hũ vàng đầu tiên của Lâu Hoài có thể mua được một căn hộ ở trung tâm Bắc Thành tấc đất tấc vàng. Mà hũ vàng đầu tiên của cô, lại là đi làm người mẫu kiếm được 1000 tệ.

Chênh lệch này sao mà không lớn.

Sao làm người ta không cảm thấy cô cùng anh đúng là hai người khác biệt một trời một vực.

Sao làm người ta tin phục rằng bọn họ thật sự đang yêu đương bình đẳng.

Nơi này Ứng Đề ngược lại thường xuyên tới, hơn nữa khu này còn có cái tên rất êm tai, gọi là Vọng Kinh Tân Cảnh.

Nghe chính là cái tên làm người ta cảm thấy tràn ngập hy vọng.

Trong phòng ngủ có quần áo của cô.

Vào đến trong phòng, Lâu Hoài liền bắt đầu cởi quần áo cô, tới lúc bế vào phòng tắm rửa mặt, cô cũng suýt soát bị lột sạch sẽ.

Ứng Đề vừa mới tỉnh ngủ, thân thể thật ra còn mệt, anh nguyện ý động tay, ngược lại đỡ phải để cô tự mình làm.

Nhất thời cũng ngoan ngoãn an phận.

Ngâm mình trong bồn tắm ấm áp thoải mái, Ứng Đề mạc danh cảm thấy dễ chịu.

Sự ỷ lại và yên tâm này của Ứng Đề đối với anh, thỉnh thoảng anh cũng sẽ nghĩ, nếu cứ như vậy đi tiếp mãi há chẳng phải là chuyện tốt.

Ứng Đề không biết anh đang nghĩ gì.

Mở mắt ra, thấy ánh mắt anh nhàn nhạt nhìn mình, cô liền đưa tay về phía anh.

Lâu Hoài cúi đầu.

Ứng Đề ôm cổ anh, nói: “Không có mùi gì chứ.”

Anh thật ra không thích việc trên người cô có mùi rượu.

Nhưng rõ ràng chính anh lại dính đầy mùi thuốc lá và rượu.

Tuy nhiên, trừ những lúc không thể từ chối tiếp khách, lén lút bên dưới ngược lại rất ít thấy anh uống rượu.

Người khác ngồi vào vị trí này của anh, trong nhà đều giấu rất nhiều rượu quý, đều là loại không tìm thấy trên thị trường, đây thông thường là một loại biểu tượng của địa vị và quyền thế, mà trong nhà anh ngược lại cực ít.

Cũng may chính mình cũng không biết uống rượu, Ứng Đề ngược lại cảm thấy điểm này cô còn rất thích.

Mùi vị trên người cô quả thực đã nhạt đi rất nhiều, thay vào đó là mùi hương thanh đạm của sữa tắm.

Lâu Hoài nói: “Sao lại uống rượu?”

Ứng Đề mới không muốn nói là còn không phải bị anh chọc tức, chỉ nói: “Đã một thời gian không gặp Nhiễm Nhiễm, uống một chút.”

Lời này ngược lại là thật lòng.

Cô quả thực đã lâu không gặp mặt Chu Nhiễm, tuy rằng thường xuyên gọi video, nhưng nào có thực tế bằng giao lưu mặt đối mặt.

Lâu Hoài cũng không hỏi lại.

Thật ra Ứng Đề khá tò mò tình huống của anh đêm nay là thế nào.

Bất quá cô tự nhiên không đi chạm vào "vảy ngược" của anh, một lần hai năm trước kia đã đủ rồi, lại thêm một lần, chỉ sợ Lâu Hoài cũng chán ghét cô.

Khi cô còn chưa thật sự nghĩ kỹ quan hệ với anh muốn đi con đường nào, Ứng Đề còn không muốn bị anh chán ghét.

Huống hồ, không phải còn có dì Tôn sao?

Nói rộng ra, vòng tròn của bọn họ chỉ lớn như vậy, nếu Lâu Hoài cùng vị Ôn đại tiểu thư kia thực sự có cái gì, tin tức bát quái trong giới tự nhiên cũng sẽ rớt ra một ít.

Ứng Đề không lý do gì không nghe được một ít từ nơi khác.

Hơn nữa người trong giới giải trí này thông thường không thể thấy người khác tốt đẹp, cô bởi vì đi theo Lâu Hoài phong quang bấy nhiêu năm, đã sớm là cái gai trong mắt cái đinh trong thịt của người khác, vạn nhất cuối cùng Lâu Hoài thật sự thành đôi với vị Ôn tiểu thư kia, kẻ tới thừa cơ "bỏ đá xuống giếng" hãm hại cô ắt không thể thiếu.

Tới lúc đó, cái gì nên biết, không nên biết, chẳng phải đều là vừa nhìn liền hiểu sao.

Suy nghĩ như vậy, Ứng Đề ngược lại cũng nghĩ thông suốt.

Cô cọ cọ chóp mũi anh.

Mũi anh rất cao, điều này làm cho hốc mắt anh có vẻ sâu, người tinh mắt nhìn, đều nói không đi xem con người anh, chỉ nhìn đơn thuần đôi mắt này, thật đúng là một người rất thâm tình hiếm có.

Có khi Ứng Đề cũng thường xuyên bị ảo giác.

Lâu Hoài thật sự là một người rất thâm tình.

Đôi mắt thâm sâu như đáy biển kia của anh, cất giấu rất nhiều tình ý đậm đến không tan được.

Nhưng phải thật sự tiếp cận, đưa tay gạt ra rồi nhìn, mới biết được, hóa ra tình ý kia là một bộ phận của tướng mạo trời sinh, thật sự tràn ngập tính lừa gạt.

Đêm nay, cũng không biết Lâu Hoài bị ai chọc tức, ban đầu còn tính là ôn nhu, tới lúc sau, liền lại trở nên hung dữ dây dưa.

Ứng Đề bị anh giày vò đến nơm nớp lo sợ, rất nhiều lần muốn từ trên người anh thoát ra, rồi lại lần lượt bị anh không lưu tình chút nào mà bắt trở về.

Như thế vài lần, tới khúc sau cô đành thành thật, mặc anh muốn làm gì thì làm.

Anh tuy rằng hung dữ, nhưng cũng đoái hoài đến cô.

Sẽ không thật sự làm cô bị thương.

Huống hồ, sự thoải mái trên thân thể cũng là thật.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc